Tuesday, 9 June 2026

Linh tinh

Trích một đoạn bài viết của bạn này: Facebook

[...]

Tự nhiên tôi hoài niệm thời gian ở Singapore.

Ngày đó văn phòng tôi nằm gần Orchard, khu Pacific Plaza. Gần đó có một quán ramen tôi hay ghé sau giờ làm. Ban đầu là vì tiện, sau thành quen, rồi có lúc tôi cũng không biết mình tới đó vì đói, hay vì muốn gặp một người.

Có những hôm tăng ca rất trễ, người mệt rã, đầu đầy chuyện công việc, tôi vẫn ghé qua đó ăn một tô mì rồi mới về. Với tôi, quán đó không chỉ là quán ramen, nó giống như một cái bến nhỏ giữa những ngày mình trôi như cái thuyền lênh đênh.

Ở đó có một người bạn Nhật chủ quán ramen đó.

Anh lớn hơn tôi khá nhiều tuổi, rất ít nói, không cố làm cho mình có vẻ sâu sắc, nhưng ngồi gần ảnh đủ lâu thì mình sẽ thấy, có những người không cần giảng đạo lý, cách họ sống đã là đạo lý rồi.

Mỗi lần ngồi ăn, tôi đùa với anh một câu rất Nhật:

Tôi phải chọn giữa nghỉ việc… hoặc nghỉ ăn ramen.

Anh nghe là bật cười liền.

Người ngoài nghe thì bình thường, nhưng người từng sống trong văn hóa Nhật sẽ hiểu cái vị mặn mặn của nó, cái kiểu vẫn đi làm, vẫn cúi đầu, vẫn lịch sự, nhưng trong bụng thì đã muốn nói một câu:

辞めるわ, chắc tôi nghỉ việc quá.

Tôi hay nói với anh: Looks like I’ll quit my job. Yameru wa… Nói riết thành câu cửa miệng.

Anh biết tôi hay đùa chuyện nghỉ việc, nên lần nào tôi nói sắp đi đâu, ảnh cũng cố tình chào tạm biệt rất trịnh trọng, như thể tiễn một người sắp đi xa thật. Tôi cười, vì tôi cũng tưởng còn nhiều thời gian.

Có lần tôi hỏi anh: “What if you don’t succeed?” Nếu cuối cùng anh không thành công thì sao?

Anh nhìn tôi, cười rất bình thản: “It’s okay.”

Lúc đó tôi nghe cũng thấy hay hay vậy thôi, như một câu nói nhẹ nhàng của người từng đi qua nhiều chuyện, sau này tôi mới hiểu, câu đó không phải để an ủi người thất bại, nó là cách một người không đem hết đời mình cột vào một cái đích đến.

Thành công thì tốt, không thành công thì vẫn còn đời sống, còn một tô ramen, còn người ngồi trước mặt mình, còn công việc hôm nay mình làm là tử tế.

Tôi đi đi về về giữa Singapore, Osaka, Tokyo.

Cầm vé khứ hồi nhiều tới mức có lúc thấy mình sống như một cái vali. Sân bay, hộ chiếu, boarding pass, taxi, khách sạn, văn phòng, rồi lại sân bay, có những ngày tôi mệt tới mức không biết mình đang chạy vì cái gì.

Ngồi ở quán đó, tôi nghe anh kể nhiều chuyện.

Từ một quán ramen nhỏ, làm từng chút, từng chút, rồi có ngày được thế giới nhìn thấy. Nhưng điều làm tôi nhớ không phải danh tiếng của quán ramen.

Danh tiếng nghe thì thấy ngưỡng mộ, nhưng cái ở lại lâu hơn là cách một người sống trọn với một việc nhỏ tới vậy. Một tô ramen thôi mà, bột, nước, nước dùng, sợi mì, topping, cái tô, cái muỗng, cái chỗ ngồi. Nhìn thì nhỏ, nhưng nếu một người đặt cả đời mình vào đó, cái nhỏ đó không còn nhỏ nữa.

Tôi nhớ cái cách một người làm thứ mình tin, làm đủ lâu, đủ kỹ, đủ tử tế, tới mức một tô ramen không còn chỉ là một tô ramen nữa.

Rồi tới một ngày, tôi rời Singapore thật. Trước đó tôi nói nghỉ việc nhiều lần quá rồi, nên lúc tôi nói lần này tôi đi thật, anh vẫn tưởng tôi giỡn.

Cũng cái quán đó, cũng mùi ramen đó, cũng ánh đèn đó, cũng Orchard, nhưng lần đó trong lòng tôi biết, lần này đã khác. Tôi không còn cầm vé khứ hồi nữa, tôi cầm vé một chiều.

Tôi nói với anh, lần này tôi không sống ở Singapore nữa. Sau này có thể đời tôi sẽ rẽ sang một hướng khác.

Anh vẫn cười, kiểu chưa tin lắm. Chúng tôi hẹn nhau, khi nào tôi ổn hơn, khi nào tôi làm được điều mình muốn làm, khi nào tôi thành công hơn một chút, tôi sẽ quay lại Orchard, ngồi ăn ramen với anh như cũ.

Đời mình có rất nhiều lời hẹn kiểu đó.

Để bữa nào rảnh gặp nha, để khi nào ổn hơn gọi nha, để khi nào thành công quay lại nha, để khi nào có tiền đi chuyến đó nha, để khi nào bớt bận ăn với nhau một bữa nha.

Lúc nói mấy câu đó, mình đâu nghĩ gì nhiều.

Mình tưởng cuộc đời rộng lắm, thời gian còn đầy trong túi, người đó vẫn ở đó, cái ghế đó vẫn ở đó, tô ramen đó vẫn nóng hổi vừa thổi vừa ăn, chỉ cần mình quay lại là mọi thứ sẽ chờ mình như cũ.

Nhưng đời không bao giờ được như thế!

Sau này tôi quay lại Orchard.

Tôi giữ đúng lời hứa, nhưng người tôi hẹn không còn ở đó nữa. Trước ngày tôi quay lại Singapore khoảng một tuần, anh đã tạm biệt với đời.

Orchard vẫn đông và ồn ào, đèn vẫn sáng trên những con phố, người ta vẫn đi qua đi lại, quán xá vẫn mở cửa. Chỉ có mình là đứng đó, thấy trong lòng rất xót xa.

Có những cuộc hẹn không ai hứa lèo với ai, cũng không ai thất hứa, hay cố tình quên. Chỉ là đời đi quá nhanh hơn mình một bước. Mình quay lại đúng chỗ cũ, nhưng người cũ không còn nữa.

Cái đau của chuyện đó nằm ở chỗ, mình đã từng có cơ hội. Mình từng ngồi với người đó, từng ăn với người đó, từng cười với người đó, từng nói mấy câu rất nhảm, rất đời, rất không quan trọng.

Nhưng tới khi mất rồi, mình mới hiểu, mấy thứ không quan trọng đó thật ra chính là đời sống. Một bữa ăn không vội, một câu chào tạm biệt, một người chịu nghe mình than chuyện công việc, một người bật cười vì hiểu đúng cái câu đùa của mình, một cái hẹn tưởng để sau cũng được.

Ngày trước tôi cứ nghĩ mình phải thành công rồi mới quay lại. Phải có gì đó trong tay, phải làm được cái gì đó ra hồn, phải chứng minh mình không bỏ cuộc, phải có một câu chuyện đủ đẹp để kể cho nhau nghe.

Nhưng người từng ngồi với mình lúc mình chưa là gì, có khi họ không cần mình quay lại với hào quang gì lớn lao. Họ chỉ cần mình quay lại khi còn kịp.

Từ đó tôi hiểu, thành công quan trọng, nhưng nó không được quyền trở thành cái cớ để mình hoãn nhiều thứ quan trọng hơn cả thành công.

Một tô ramen rồi cũng nguội, một thành phố rồi cũng đổi khác, một người hôm nay còn ngồi trước mặt mình, mai này có thể chỉ còn là một khoảng trống rất lặng im trong ký ức.

Nên bây giờ, nếu hỏi tôi: “What if you don’t succeed?”

Tôi nghĩ tôi sẽ trả lời giống anh: “It’s okay.”

Không phải vì tôi hết muốn thành công, mà vì tôi hiểu, trên đường đi tìm thành công, đừng đánh rơi hết những lý do khiến thành công đó đáng giá.

Mình bay nhiều để làm gì, nếu những chuyến bay quan trọng nhất lại là những chuyến mình cứ hẹn để sau.

Mình gặp hàng nghìn người để làm gì, nếu cuối cùng lại bỏ lỡ vài người thật sự có chỗ trong đời mình.

Càng đi nhiều, tôi càng tin một điều, thứ làm mình tiếc nhất không phải những gì mình chưa đạt được, mà là những người mình tưởng còn nhiều thời gian để gặp lại.

Viết cho những chuyến bay mình cứ tưởng để sau cũng kịp, vì được mấy khi ngồi lại với nhau.

Wednesday, 27 May 2026

Chuyến đi mùa hè - Đài Loan 16_23.05.2026

Mang nỗi ấm ức nộp visa Úc không thành công năm ngoái, mình quyết 'cải thiện' lịch sử du lịch cho ông bà, bằng chuyến đi ĐL cuối tháng Năm.

Vừa đúng thời điểm khi hai đứa đã thi xong, khi bé Bean chưa đòi ra.

Vừa đủ dài ngày để đi (gần) hết Bắc Trung Nam

Vừa vặn để vừa đi city vừa lên núi, tổ hợp đi thăm người thân, đi chơi và trải nghiệm ẩm thực xứ Đài.

Và, đây là TOP 10 điều đáng nhớ nhất sau chuyến đi:

1. Sự cố Evisa của bốn người ở ngay cửa check-in. Nhờ quý nhân hỗ trợ mà vừa kịp giờ leo lên máy bay. Phùuuuu!

2. Host airbnb không nói được tiếng Anh, gửi hướng dẫn qua mail mà không xem được hình, cài app thì quên mật khẩu Gmail. Lại nhờ quý nhân ra tay và chút trí nhớ còn sót lại để vô được nhà! Mệt tập hai.

3. Đi hết các thể loại phương tiện công cộng ở Đài Loan: MRT, tàu nhanh HSR, tàu địa phương TRA, light rail, buýt, uber, phà.... Đi bộ hơn 12.000 bước/ngày. Đi giữa trưa nắng hay buốt giá, leo bậc thang hay ra biển... Nhờ hai quý nhân đã nhiệt tình tham gia, không than thở một lời!  

4. Thử từ các món bình dân: đậu hủ thúi, lạp xưởng, nước ép khổ qua, trứng chiên hàu, chè đậu khoai môn, gà chiên Monga, mochi

đến các món đặc sản: cơm gà tây, cơm thịt vịt, huyết vịt, quẩy + bánh + sữa đậu nành, mì bò, miến lòng... 

đến các món vang danh Michelin: bánh bao tiêu, sườn thảo mộc, bánh hành, trà sữa, kem Miyahara

từ cửa hàng tiện lợi, chợ đêm đến quán 5 sao: Ximending, Raohe, Liuhe, Zhongxiao, Din Tai Fung 

5. Cảnh sắc, rất Đài mà Nhật , Đài mà cũng Hongkong, Kaoshiung có phượng đỏ và nắng như Saigon, đi phà cũng giống Úc luôn :D

6. Người Đài nhận xét chung ít nói ở công cộng, thấy bạn Tàu nào mà oang oang ở công cộng thì chắc mẩm ấy là người TQ Đại Lục.

6. Nhà vệ sinh sạch sẽ (thậm chí ở bến tàu, bến xe).

7. Ăn uống rẻ hơn Saigon (nếu so sánh cùng chất lượng, vị trí và sạch sẽ).

8. Vẫn sử dụng tiền mặt rất nhiều. Buồn cười nhất là nạp thẻ Easycard ở ngay quầy của trạm mà cũng phải dùng tiền mặt. Đi chợ, quán ăn thì chắc chắn tiền mặt rồi.

9. Tưởng đi Đài Loan được uống trà sữa mê li, nhưng hai đứa cũng không hào hứng món trà sữa lắm, nên chỉ uống vài loại thôi: Xing Fu Tang trứ danh ở Ximending, Chun Shun ở Taichung, Tao Tao ở Taipei 101.

10. Checkin được kha khá điểm nổi tiếng: Bảo tàng cố cung, Taipei101, Đài tưởng niệm C.K.S, ngắm bình minh Alishan, Dã Liễu, phố cổ Cửu Phần, Miyahara, cầu cảng Kaoshiung, Phố cổ Kỳ Tân, đường hầm ánh sáng...

Quý nhân thời tiết đã cho một chuỗi ngày không mưa, mát mẻ, nắng đẹp.

Đi Đài cần một đôi chân không mệt, đầu đọc được Gmaps, túi có tiền (mặt) và bỏ túi vài câu Xiexie, duibuqi, hao hao là ổn thôi!

Cám ơn các quý nhân đã phù trợ cho chuyến đi thành công này!

Thursday, 2 April 2026

Tuổi mới

Sinh nhật tuổi 44 thật ấm áp. Nhiều người nhớ đến, nhiều lời chúc mừng, nhiều món quà bình dị nhưng dễ thương.

Hóa ra do mình "đủ" dễ thương để được "thương" như vậy, nhỉ? :D

Từ tuổi này, sức khỏe là ưu tiên hàng đầu. Có khỏe mạnh rồi mới muốn làm gì thì làm!

Từ mốc thời gian này, mình sẽ "cố gắng" sống đảo ngược: năm nay là 44 tuổi, năm sau là 43, 42, 41..., 1, 0 tuổi.

Để sống trọn vẹn nhất.

Để sống thật nhất. Chất nhất đến tuổi cuối cùng.

[Em sẽ cố gắng]


Saturday, 28 March 2026

Linh tinh

1- Đồng chí B nhắn tin vợ khoe: vị giác thay đổi, cà phê có đường xíu hoặc nước mắm hơi ngọt tí là hơi khó chịu, không thích. Mình trộm nghĩ: hóa ra mình cũng thuộc dạng "thần kinh" à?!! có-thể-thay-đổi-được-người-khác sao?!!
Hehe, vợ vừa là thầy ta (nhồi sọ ta) vừa là chủ của ta (lấy tiền của ta) mà lị!
2- Hai đứa không được mẹ dạy nấu ăn gì (vì mẹ có biết gì đâu mà dạy), thế mà, tụi nó tự học trên video có thể làm ngon ơ, bánh, món âu, món Hàn... 
Trong khi bố mẹ 'chiên da' toán, AV thì không 'linh ứng' gì cả. Bảo để bố mẹ dạy là tụi nó ... chạy xa.
Hóa ra, vì không có mẹ dạy nên mới thành công! haha


Friday, 6 March 2026

Thư 8.3

Tình cờ thế nào mình lụm được một lá thơ một cô con gái (giấu tên) gửi cho mẹ nhân ngày 8-3 cute hột me thế này:

Gửi mẹ, nhân dịp 8/3 

Nhân dịp 8/3, lớp có hoạt động ghi thư :) con xin gửi mẹ vài lời cảm ơn và chúc mẹ. Cám ơn mẹ vì đã luôn dậy sớm nấu đồ ăn sáng và chuẩn bị đồ ăn cho con và gia đình. Cảm ơn mẹ vì đã luôn quan tâm đến giấc ngủ và học tập của con và em hj. Cảm ơn và biết ơn mẹ nhiều lắm, kể hỏng hết đâu.

Chúc mẹ 8/3 vui vẻ và nhiều sức khỏe, đặc biệt là sức khỏe nha :)))))

Hết gòi,

(con sẽ hứa là đi ngủ sớm lúc 10g, hốt tóc ra sau khi tắm, đọc sách 10 trang trước khi ngủ, dãn cơ và nhón chân :) vì đã hết cao rồi) + Đặc biệt là học giỏi để mua một căn nhà Sydney đón bố mẹ qua ở và bao trọn vé cho bố mẹ đi du lịch Mỹ và châu Âu khi bố mẹ nghỉ hưu :))

--

Tuesday, 3 March 2026

1.3.26

Hết Tết rồi, chuẩn bị vào guồng công việc, học tập thì ngày đầu tiên của tháng ba, hai vợ chồng dẫn nhau đi khám bệnh.

Ta nói, nó oải. 

Ta nói với đ/c B là thấy ông nằm chèo queo trên cái giường bệnh là cảnh tượng tôi không muốn thấy tí nào. Nó vừa lo, vừa mệt, vừa bực. Kiểu vừa thương vừa giận.

Là cái kiểu không dễ chịu xíu nào. Thật đáng ghét!

Đó là hồi chuông cảnh báo thứ thiệt cho cái tuổi qua 40 sức khỏe đi xuống, là kết quả của việc bỏ bê sức khỏe, là những ngày làm việc stress kéo dài, là hệ quả không chăm lo ăn uống, vận động, nghỉ ngơi.

Thôi. Biết bệnh rồi thì phải thay đổi.

1- Thay đổi nhỏ nhưng kiên trì.

2- Ăn đủ chất, tăng xơ, đạm; giảm: tinh bột, dầu mỡ, junk food, đường. Ăn chậm nhai kỹ, không ăn khuya.

3- Vận động ít nhất 30 phút/ngày, không nằm ngay khi ăn xong.

4- Giảm mỡ [nội tạng].


Saturday, 21 February 2026

Chuyện thời đại (2): Gen Z

 Gen Z (sinh 1997-2012)

Câu chuyện Gen Z mình quan tâm không hề xa xôi, vì hai đứa Gen Z ở nhà một đứa chuẩn bị vào đại học và một đứa chuẩn bị bước vào cấp ba rồi.

1- Bối cảnh:

 Sau một năm 2025 bận rộn, góp phần khơi mào những thay đổi trong chính phủ, làm xáo trộn đời sống chính trị, định hình lại cách chi tiêu và thiết lập các chuẩn mực mới về công việc lẫn giải trí trên toàn cầu, trong năm 2026 Gen Z sẽ tiếp tục là lực lượng thúc đẩy thay đổi mạnh mẽ.

 Nhiều báo cáo cho thấy thế hệ Z, với quy mô khoảng 30% dân số thế giới, đang tác động sâu sắc đến đổi mới sáng tạo, chính trị và hành vi tiêu dùng. Theo nhiều cách, Gen Z đang viết lại các quy tắc và tái định hình cách con người tương tác với thế giới, tạo ra những ảnh hưởng lan rộng từ giải trí, giáo dục đến thị trường lao động và việc làm.

 2- Định kiến và áp lực:

 Báo chí cho thấy không phải chỉ ở Việt Nam mà nước ngoài bà con cũng đóng khung một thế hệ Gen Z là “difficult to work with”. Nhưng đồng thời cũng có một số nghiên cứu cho thấy Gen Z, nhóm chiếm gần 37% lực lượng lao động, sẽ là thế hệ dẫn dắt sắp tới. Cũng có những nghiên cứu cho thấy Gen Z lại là thế hệ đối mặt với một thị trường việc làm khó khăn và chịu nhiều áp lực nhất, và bị “burned out” nhiều nhất.

 3- Tại sao chúng ta thực sự nên lo lắng về Gen Z?

 Một thế hệ những kẻ được nuông chiều, ái kỷ và nói nhiều, luôn nghĩ mình là nhân vật chính ?

 Thế hệ này lớn lên với nhận thức rằng nhu cầu của họ là khác biệt và cần được ưu tiên hơn tất cả những thứ khác. Một phần nguyên nhân là cha mẹ ngày nay đầu tư nhiều nguồn lực hơn rất nhiều cho con cái. Gia đình ít con hơn, nên khi còn nhỏ, người trẻ nhận được sự quan tâm và nguồn lực từ cha mẹ nhiều hơn hẳn.

Không phải là thế hệ này sinh ra đã ái kỷ hơn, mà là họ được nuôi dạy trong những gia đình nơi nhu cầu của con cái thường được đặt lên trên nhu cầu của gia đình nói chung. Điều đó làm thay đổi cả chức năng của đời sống gia đình lẫn cách mỗi cá nhân nhìn nhận vị trí của mình trong gia đình ấy. 

Gen Z và mạng xã hội: từ người tham gia thụ động đến “chữa lành"

Gen Z đang “giảm nhiệt” cuộc sống của mình - nói không với những gì không cần thiết và tránh xa “drama”, những thứ xô bồ, kịch tính.

Sau nhiều năm sống trong các cuộc khủng hoảng chồng chéo, Gen Z thu hẹp đời sống, để không bị quá tải, kết nối nhiều hơn cần thiết. Điều này đồng nghĩa với có ít kế hoạch hơn, giao lưu với các nhóm quan hệ nhỏ hơn và dành nhiều thời gian ở một mình hơn.

Những buổi tối ồn ào trở thành cuộc cà phê với một người bạn. Chế độ “Do Not Disturb” (Đừng làm phiền) luôn bật. Cuối tuần chuyển từ lịch trình dày đặc sang một tối ra ngoài và một ngày “bed rotting” - nằm ườn trên giường để “chữa lành”.

Gen Z và AI

Với Gen Z tại các nước đang phát triển, AI là phước lành, giúp họ tiếp cận kỹ năng mới và định hướng những con đường từng cảm thấy ngoài tầm với.

Ở các nền kinh tế giàu hơn thì ngược lại: Gen Z ngày càng nhìn AI như một mối đe dọa đối với thu nhập và khả năng tư duy phản biện của chính họ. Khi cơ hội khan hiếm, AI được đón nhận. Khi vị thế xã hội trở nên mong manh, AI làm gia tăng lo âu.

Gen Z: ‘thế hệ bất hạnh’ và ‘bông tuyết mong manh’

Theo một nghiên cứu công bố trên tạp chí PLOS hồi tháng 8-2025, người trẻ, đặc biệt là Gen Z, đang báo cáo mức độ bất hạnh cao nhất trong tất cả các nhóm tuổi.

Gen Z “chê” ngành sản xuất công nghiệp? >< Gen Z: Bỏ sách giáo khoa, dùng cờ lê

3- Vậy rút cuộc Gen Z là gì?

Sau khi bạn đọc hết tất cả những thứ đó, bạn sẽ thấy có rất nhiều mâu thuẫn. Gen Z vừa khó làm việc chung, vừa ái kỷ, lại vừa là nhóm chịu khó áp dụng công nghệ, thế hệ dẫn dắt thị trường lao động trong thời gian tới. Họ vừa chê làm công việc trong công xưởng nhưng lại cũng không muốn đi học đại học, sẵn sàng chọn học nghề.

Vậy rốt cuộc họ là gì?

Thật ra, nó chẳng qua là vì thế hệ này rất đa dạng, và khoảng cách giữa nhóm chiến thắng và nhóm bị bỏ lại phía sau đang rất rộng. Điều này mình quan sát được sau khi tiếp xúc với nhiều nhóm Gen Z trong chỉ một tuần qua.

Sau 10 năm nữa, nó sẽ tạo ra những khoảng cách lớn về thu nhập, tích lũy tài sản và khoảng cách giàu nghèo của cùng một thế hệ Gen Z.

                                                                                                           (Bài tổng hợp của Hồ Quốc Tuấn)