Tuesday, 14 February 2017

You dream. We do.

Từ dạo coi Monster Trucks, Tin có một ước mơ "cháy bỏng": lớn lên Tin sẽ đi Mỹ để được lái xe monster truck và lái chiếc xe ben lớn nhất thế giới. Bạn ấy kiên định giấc mơ, được mẹ nhấn mạnh thêm giải pháp: đi ngủ sớm, ăn nhiều và học giỏi. :)
Xô đi học ILA về, giúi cho bố mẹ tờ quảng cáo Học hè 2017 ở tận trời Á, Âu, Mỹ, Úc và tuyên bố "Con muốn đi du học" làm bố mẹ choáng váng với câu hỏi "Đầu Tiên?"

Các con có quyền mơ. Hãy mơ nữa đi!

Hành động vì giấc mơ của con là việc của bố mẹ. Hãy để bố mẹ lo!


#resolutions#dreams


Monday, 13 February 2017

Tết Đinh Dậu 2017 có gì vui?

Tết năm nay là lần thứ chín liên tiếp chạy show mùa Tết. Tất bật đóng vali lên xe ăn Tết Cam Lâm, rồi tết Cai Lậy và Tết Sài Gòn.
Tết nhà nội đông, vui và hao. Kho nồi thịt 2 ký ăn một ngày hết trọi. Ăn sáng chưa xuống bụng đã lo ăn trưa, ăn tối. Bầy con nít chơi ồn ào, cãi nhau, giỡn chí chóe. Sau bếp, bà, chị em gái cười nói rôm rả. 52 tuần, chỉ có 1 tuần tự do tự tại, không lo deadline, không áp lực. 10% thời gian ấy có nhiều đâu, sao phải bỏ Tết cổ truyền?
Tinh thần Tết là họp mặt gia đình. Ai đi xa cũng phải trở về. Có bồ dẫn bồ về, có vợ dẫn vợ về, có con mang con về, để cho con biết nhà ông bà, anh em, để chỉ cho con biết gốc cây ba mẹ chơi hồi xưa, ngôi trường cũ nè, thầy cô dạy ba mẹ lúc nhỏ nè. Cái câu chuyện hồi xưa, kể hoài mà không thấy chán.
Tết con gà, mừng sinh thần của Ba, Dượng 9, Cô Chín, Bình, Bi lớn, Vinh, Bi nhỏ.
Có con gà con nào sắp nở không?
Ò ó o...

Chút tình lao xao...

Coi 21 bộ phim.
2 buổi xem nhạc của Việt Anh và MLTR.
Vài cuốn sách hay dạy con
Đi học vài ba khóa CEO, Leader., Modeling...
Đi chơi Bắc Trung Nam, nước trong nước đục...

Làm thì ít, chơi thì nhiều!

Năm nay, tuổi mình mê trai hay sao ấy, toàn bị các anh chinh phục từ màn bạc ra đến đời thường. Captain Sully tỉnh táo, sắc sảo, anh Ryan Gosling của La La Land, anh Obama cảm ơn vợ trong bài phát biểu... làm cho tim mình tan chảy.

Ngoài đời có anh Tin nhõng nhẽo, cái mỏ chu chu, cái mắt lém lỉnh hay vòi vĩnh...
Anh chồng ngày càng béo, bớt đẹp trai, giảm lãng mạn. Hông có hẹn hò sáng trưa chiều tối. Hông có đi chung xe ôm eo. Hông có tặng hoa hay quà sinh nhật.
Nhưng phải biết rằng, không đi ăn sáng cùng vì chàng phải đi làm sớm, không hẹn hò sau giờ làm vì làm việc đến tối khuya. Hông mua quà vì có bao nhiêu đã chuyển hết cho vợ, vợ muốn gì thì tự lo kẻo mua về bị chê ỏng eo.

Chàng chịu khó nói chuyện nhắn tin với vợ, để vợ cảm thấy được quan tâm. Trừ những lúc "khó ở" thì chàng biết nghe lời vợ, làm theo lời vợ dặn.

Nhiêu đó đủ yêu rồi :)

14.2.2017

Tuesday, 3 January 2017

Tổng kết nhanh năm 2016


Nhìn lại 366 ngày vừa qua:
- Gia đình: bình an, ổn định về số lượng và cân nặng.
- Sức khỏe: tập yoga đều hơn. Muốn tập cho 2 đồng chí bé học bơi lại. Muốn đồng chí ấy cùng tập luyện thể thao để cùng leo núi Fansipan.
- Học hành: hoàn thành nhiều khóa học về lãnh đạo như CEO, JvN Leadership của GS. Dương Nguyên Vũ, Strategic Leadership của Thầy Bình và Anh Tuấn, Modeling của Duy. Gặp được nhiều người và mở ra nhiều vấn đề. May mắn là chúng vẫn còn "lăn tăn" ở trong đầu cho đến hôm nay.
- Du lịch: đi nhiều nhất cho đến nay: 3 lần Đà Nẵng, Đất Mũi, H.K, phía Bắc, về quê BĐ. Thấy hài lòng vì tạo ra những chuyến đi gia đình rất vui vẻ. Muốn tiếp tục phong độ đi như thế này cho năm sau.
- Công việc: 2 chiến lược dành cho Công ty đủ giữ cho mình bận rộn và áp lực trong mấy tháng nhưng cảm thấy thích vì làm được việc mới, mang lại giá trị cho công ty và bản thân. Muốn bản thân phải tích cực hơn. Chuẩn bị tư duy và kỹ năng cần thiết để làm Leader. An yên nên chưa định chuyển bước?
- Như mong ước năm trước, mình đã gánh thêm 1 đòn nợ nữa. Là duyên để ươm mầm cho dự định của đồng chí ấy. Đủ sức khỏe để cày. Dự 2018 tậu trâu sắt. À, thế thì phải đi học cưỡi trâu rồi.


Saturday, 22 October 2016

Xotin-saurus

Dạo gần đây, ngoài mê xe, Tin còn mê khủng long. Tối nào trước khi ngủ cũng đọc một bài về khủng long. Vật vã với các tên loài khủng long dài ngoằng thì nay hai mẹ con đã phân biệt được khủng long ăn thịt và khủng long ăn cây cỏ, khủng long hông chim và khủng long hông thằn lằn :)
Tin còn bắt mẹ ghi tên các loài khủng long ra giấy, để Tin bắt bà ngoại đọc cho Tin nghe. Đọc mấy cái tên dài loằng ngoằng ấy chắc bà trẹo quai hàm.
Bố mẹ trêu hai đứa loài mới là "Xotinsaurus" Xô cũng không vừa, gọi lại bố mẹ là loài "bốmẹ-angry-saurus".
:)

Sinh nhật Chàng

Năm nay, nếu nhớ không lầm là lần thứ 11 mình “ăn” sinh nhật Chàng sau 11 năm quen nhau và 8 năm sống chung. Lần đầu là năm 2005, lúc hai đứa mới biết nhau ở lớp học K15. Cả nhóm đi ăn (lẩu dê) và khi ăn rồi chàng ta mới thổ lộ “hôm nay sinh nhật tui”. Nhưng lát sau chàng cáo từ về trước, hình như do …bồ gọi J

Năm sau, hai đứa mừng sinh nhật ở quán cà phê Tượng Đá (phía trước có mấy ngôi mộ!) bên quận Bình Thạnh. Là mốc ghi dấu "in a relationship" :)

Những lần sau, cơ hội để hai đứa vui sinh nhật riêng với nhau hầu như không có, do có hai cục vàng rớt trúng, chen ngang. Bù lại, chàng có rất nhiều quà sinh nhật, của vợ, của con. Chẳng đắt tiền nhưng xúc động lắm, là mấy tấm thiệp vẽ nghệch ngoạc, nhưng bố mẹ quý hơn vàng.

Nhân nói về mối “nhân duyên” của hai đứa, mình lờ mờ cảm nhận có một sợi dây liên kết “bí ẩn” là niềm tin của cả hai đứa vào Đạo Phật – theo cái cách mà hai đứa "hiểu" và chia sẻ với nhau. Cũng như vậy, quyển “Tri kỷ của Bụt” làm mình thích ngay lập tức khi đọc những trang đầu tiên. Tự dưng nghĩ ra lý do chọn tặng quyển sách này là: nếu hai đứa cố gắng ngày càng tỉnh thức và được là tri kỷ với Bụt thì khả năng tri kỷ với nhau sẽ cao hơn.

Cuộc đời nào tuyệt hơn nếu vợ chồng là tri kỷ của nhau, hỡi chàng!

Thursday, 15 September 2016

Con tròn 4 tuổi

Trước sinh nhật Tin 1 tuần, ngày nào Tin cũng hỏi bà hôm nay là thứ mấy, ngày mấy. Nhưng xui là đúng ngày 25-8 thì mẹ lại bận công tác ở tận AG. Nhà cũng chẳng tổ chức gì ngoài bánh canh cá lóc ông ngoại mang lên.

Tin lúc này rất hay hờn dỗi. Đòi chơi hình dán của Xô, cũng dỗi. Mẹ đi công tác xa về, dỗi. Hai chị em chí chóe suốt ngày, cả nhà đau cả đầu.


Nhưng em còn dễ thương lắm! Thương cũng vì cái tính nghịch ngợm như mặc áo ngược, xoay lưng nhìn vào kính đếm Doraemon. Thương em sáng sáng ngồi tô vẽ một mình (thích vẽ xe!) Thương em đối đáp lượm liền "Con tắm Xman vì nó thơm. Con được dùng vì của đàn ông mà!" "Tin xem xe để Tin học lái xe mà!" "Sinh nhật con mẹ đi công tác, con không khóc đâu!"


4 tuổi, em thích xe 4 bánh và logo các loại xe. Em nhắc mẹ làm toán ipad trước khi xem Youtube. 4 tuổi - em còn bé và ngọt ngào như cái kẹo!


Ráng mà tận thưởng cái kẹo ngọt này, chớ vài ba năm nữa "biến hình" thành anh chàng "đỏng đảnh" như chị Xô thì bố mẹ "đau não" quá!


Mấy chuyện linh tinh khác:


1. Xô và Tin đã vào học. Xô theo lớp cũ, bạn cũ, lại được ngồi kế một bạn chăm học nên mẹ cũng yên tâm. Nhưng Tin rơi vào lớp chồi "bét", cô giáo nhìn cũng không được "trình độ" lắm làm mẹ băn khoăn cả tuần, nhưng đành chịu chứ chưa tìm ra cách. Đành AQ chút, tạm thời tìm hoạt động này hoạt động kia "bồi bổ" cho con!


2. Một ngày mẹ mệt. Thấy điệu bộ ỉu xìu của mẹ, Xô hỏi "Mẹ sắp qua đời rồi hả?" Đứng hình hết mấy giây. Câu hỏi của Xô làm mẹ giật mình, "Ủa, nếu ngày nào đó mình qua đời thật thì sao ta? (Mà chuyện này ai biết trước được!) Xô còn bố nè, còn ông bà nè, em nè, bạn bè nè... Không có mình thì nó thiếu gì ta??! Này,tôi ơi, vắng mợ chợ vẫn đông. Suốt ngày lo nghĩ chiến lược công ty này nọ, có phải đến lúc nghĩ đảo chiều: mình phải dạy con tự sống tốt nếu không có bố mẹ bên cạnh đi chứ!"


3. Cứ đầu tháng là đồng chí ấy bận tối mắt tối mũi. Về trễ, ăn tối trễ, mệt mỏi, cáu gắt, bực... Mệt, không có thời gian nghỉ ngơi, vận động, nên càng mệt thêm. Biết sống đủ là đủ. Muốn nói với đồng chí ấy là, đồng chí đã lo cho cả gia đình này, cơm no, áo ấm thì đợi qua mùa đông này, heo đất no, mổ bụng nó tậu con trâu sắt be bé cho đồng chí cưỡi. Thích thì nhích đi! Sống là không chờ đợi! Dứt khoát vậy đi! :) 


P/S: viết nhân hai lần đi công tác AG.