Wednesday, 22 May 2019

Proud Of You

Nhân dịp con gái tròn 10 tuổi và hai con đã hoàn thành lớp 4 và lớp 1, mình copy lại bài này của Cô Nguyễn Phi Vân để tự nhắc rằng: Ai cũng có sứ mệnh, sức mạnh và tiềm năng vô tận của riêng mình. Hãy cố gắng hết sức mình để tìm ra chính mình!

Bố mẹ tự hào về con - như - con - là và luôn mong muốn giúp con phát triển để được sống thật là chính mình!
---
PROUD OF YOU
Hồi nhỏ, tôi thấy mình thật vô dụng, không đẹp, hát chả hay, không hoa tay, không hoạt náo, nhát như thỏ và chẳng có tài cán gì để mang ra mà trổ với bạn bè. Nhìn mấy đứa popular - nổi nổi trong trường, thiếu điều muốn đào cái lỗ dưới gầm bàn mà trốn. Kỳ vậy? Sao cuộc đời hông công bằng gì hết. Sao kẻ đa tài, sao kẻ trống không?
Lớn lên, cũng cứ vậy mà hoài nghi, ủa cuối cùng là mình sinh ra để làm gì, sao không có thứ tài cán gì để thi thố với đời hết vậy. Sếp đầu tiên trong đời, hồi năm nhất trốn học đi làm, suốt ngày cũng chì chiết, dở quá, không biết tiếp khách gì cả, ăn mặc quê quá, canh đứa này đứa nọ mà học theo kìa. Ồ, bạn đừng tưởng có một mình bạn hoang mang. Ai trên đời này cũng đã từng hoặc đang hết sức hoang mang như thế. Cho đến khi, tôi gặp John. Ảnh người Mỹ gốc Phi, qua Việt Nam hỗ trợ tập đoàn set up thị trường những ngày đầu. Hồi đó tôi làm phiên dịch cho sếp nên cũng thường gặp ảnh. Bữa đó họp xong ra ngoài cà phê giữa buổi, tự nhiên John nói, "I''m very proud of you - Tôi rất tự hào về Phi đó, vì Phi luôn quan tâm mọi người, luôn làm tốt nhất những gì được giao. Tuổi trẻ mà thế, sau này sẽ thành công đấy."
Chỉ vậy thôi, ảnh làm tôi thay đổi, ồ thì ra mình cũng làm được gì đó nhờ cố gắng. À thì ra không có tài cán gì thì cũng có cách làm nên chuyện đó thôi. Từ đó, thích hay không sure, chuyện nhỏ hay chuyện lớn, không làm thì thôi, làm thì sẽ làm cho tới, rồi thích hay không hạ hồi phân giải. Nhờ vậy, tôi ngày càng tự tin học hỏi, phát triển bản thân mình.
Kể chuyện này để trả lời cho rất nhiều bạn nhắn tin, hỏi sao em không biết mình thích gì, sao em không có tài cán gì, sao em không biết phải bắt đầu từ đâu. Chuyện nhỏ mà. Đang làm gì cứ làm cho thật tốt. Làm kiểu nửa chừng, chưa hiểu đã chán, chưa học đã nghỉ thì sao biết bản thân sẽ làm được thứ gì. Cứ phải dedicate - tận tâm tận lực với chuyện đang làm, làm cho tới sẽ vỡ ra mình thích hay không thích. Lo chi chuyện tài với cán. Tôi chả tài gì. Toàn khổ luyện đấy thôi. Sau này làm việc với team, tôi thẳng thắn chia sẻ tiềm năng từng người, giúp họ nhìn ra và cống hiến bằng chính sức mạnh của mình, và không bao giờ quên câu "I'm very proud of you." Câu nói đó, đối với tôi & nhiều người, là nguồn động lực vô giới hạn. Nên, nếu bạn lỡ đang làm sếp, thì đừng quên hôm nay, truyền chút năng lượng tự hào này cho team, cho đồng đội của mình.
Giờ, tôi sẽ làm cho bạn việc John đã làm cho tôi. I'm proud of you. I really mean it. Tôi tự hào về bạn. Tôi nghiêm túc nha, vì hiểu rằng ai cũng có sứ mệnh, sức mạnh, và tiềm năng vô tận của riêng mình. Tận nhân lực, tri thiên mệnh. Cứ làm cho tới những việc đang làm, muốn làm, rồi bạn sẽ nhìn thấy chính mình, bạn ạ. Vậy ha.
Proud of you. Yes I really am 💗

Monday, 18 March 2019

Bước từng bước một

Mình có một tấm ảnh chụp hồi Tết năm nay: bàn chân bước tới, rất ưng ý và hợp với phong cách của mình năm nay: tiến lên phía trước, bằng từng bước chân nhỏ.

Mình nhận ra khuyết điểm của mình, nếu dồn một việc gì quá lớn thì sẽ rất ngán... và làm biếng. Cho nên, vài lần áp dụng "chiêu" chẻ nhỏ công việc phải làm, hóa ra lại thành công. Chia sẻ với bạn:

- Việc nhà: không cần đặt ra mục tiêu phải dọn sạch nhà ngay chỉ trong một ngày.
Thay vào đó, sáng xuống bếp, rửa chén thì kết hợp dọn cái bếp, lau cái bàn => thế là sạch phần bếp.
Bước lên phòng , xếp mùng mền sẵn tay quét cái phòng => và sạch cái phòng ngủ.
Tắm thì sẵn tay giặt đồ và chà nhà tắm. Làm việc kết hợp có tốn thêm tí thời gian nhưng từ từ, từng chút một cái nhà cũng gọn gàng hơn mà đỡ ngán.

- Việc ở văn phòng: chiều ngày hôm trước đã lên list các công việc cần làm trong ngày mai và ghi vào calendar để nhớ. Nếu việc gì quá nhiều, quá khó thì cứ mở file ra trước đã, làm được phần nào trước cứ làm, khó quá bỏ qua đóng file lại. Nhưng tin mình đi, khi bạn đã làm rồi, quán tính cứ giữ bạn tiếp tục lâu hơn bạn mong đợi (như là gọi đi ăn cơm nhưng vẫn phải chần chừ thêm vài ba phút nữa!).

- Kế hoạch cá nhân:
Thông thường cá nhân sẽ đặt mục tiêu năm rất hoành tráng: học thêm 1 ngôn ngữ, tập thể thao thường xuyên, nói tốt tiếng Anh. Đừng vội vàng, hãy cứ giữ mục tiêu to lớn ấy cho bài tổng kết cuối năm. Còn việc triển khai, bạn hãy chia nhỏ mục tiêu ấy thành từng giai đoạn và lộ trình nhỏ:

Ví dụ: để hứng thú tập thể thao, bạn hãy sắm bộ đồ thể thao mà mình cảm thấy thoải mái, thích mặc. Gỡ bỏ các trở ngại bạn đi tập: chuẩn bị đồ ăn và thức uống xơi nhẹ trước khi tập, bỏ đồ tập vào giỏ từ hôm trước... để bạn không còn viện cớ lười tập.

Cuối cùng, khi đã duy trì nhịp công việc từ 21 ngày thì chúng đã trở thành thói quen của bạn. Và lúc này bạn cũng đã đủ lười để bỏ thói quen TỐT, đúng không?