Thursday, 4 March 2010

Xô. Và nhiều người...

Có một điểm đáng khen ở Xô là tính "xởi lởi" với người khác. Ban đầu, Xô có thể e ngại, nhưng ngay sau đó Xô sẽ làm thân rất nhanh, đặc biệt là với em bé.
Đây là một ví dụ. Rất khoái làm trò với chú Gôn.

Nhưng, không khoái tắm biển với "chú" này. "Chú" này làm Xô hoảng quá, chưa gì đã lôi ngay xuống nước lạnh.

Khoe tấm này vì cảnh phía sau quá đẹp. :D
Đôi bạn cùng "mút".

Với ... gà

Chơi đá lon

Bà ngoại rất "hãi" cảnh này, mới gần 11 tháng mà đã đá banh, đá lon thoăn thoắt y chang con trai.
Và đây là tấm mẹ thích nhất.

... Chạy ra biển

Tuesday, 2 March 2010

Cuộc chiến... đặt tên con

Phóng tác từ bài viết này.

Hồi chưa lấy chồng, tôi tin chắc rằng mình sẽ có hai đứa con, một trai một gái và sẽ đặt tên chúng là Gia Tuệ và Gia Mẫn, lấy cảm hứng từ truyện... của Kim Dung. Nó cũng rất hợp gu với bé Gia Hân của thằng bạn thân. Tôi hình dung mình sẽ có một gia đình hạnh phúc và cứ mỗi tối sau giờ phim hoạt hình tôi sẽ gọi "Gia Tuệ, Gia Mẫn, ngồi vào bạn học bài nào!". Nghe thật trí tuệ và thông thái.


Khi tôi hí hửng thổ lộ điều đó với chồng tôi thì anh trố mắt: “Em giỡn chơi, đúng không? Ai lại đặt tên con kiểu kỳ cục vậy”. "Sao nghe giống tên Hồng Công quá vậy? Lại còn người Nam mình nữa, sẽ gọi thành Da Tệ, Da Mẫn cho mà coi. Tụi bạn nó rồi sẽ chọc nó thành Da Vịt, Da Gà!!! Không được đâu, em ơi!" :(

Tôi chắc là không hiếm người cũng từng tưởng tượng về cái tên của con mình, thậm chí văn vẻ hay ho hơn Gia Tuệ, Gia Mẫn của tôi nhiều. Nhưng cũng như tôi, cái tên của con bạn sau này hoàn toàn chẳng giống tưởng tượng ban đầu, thậm chí là cái tên mà bạn chưa từng nghĩ đến trước đó. Và đó là kết quả có được sau một cuộc sàng lọc có quy mô vĩ đại, đôi khi, sau một cuộc chiến không khoan nhượng.

Chồng tôi nghiên cứu Từ điển Hán Việt, các loại sách đặt tên con, tôi lục lọi danh sách tên cho bé trên mạng và in một danh sách dài dằng dặc, bà nội bé lục lọi lại tên ông bà tổ tiên họ hàng nội ngoại hai ba bên để phòng ngừa chuyện đặt trùng, ông ngoại mất ngủ hàng đêm để nhớ về các “vĩ nhân” trong lịch sử. Hai vợ chồng, mỗi người có một công thức khác nhau khi đặt tên. Chồng thì Họ + Quê quán + Tên vợ/chồng. Vợ thì nhất định không chịu lấy tên bố (mẹ) đặt tên cho con, "Em thấy (đặt như vậy) nghèo nàn từ ngữ sao đó! Mai mốt bạn nó gọi điện thoại đến nhà, không biết là gặp mẹ hay gặp con nữa!". Sau đó là đề nghị, chê bai, phản bác, hờn dỗi, giận dữ, trách cứ... Đôi khi, tôi không có cảm tình với cái tên mà chồng tôi tâm đắc, và ngược lại, anh ấy chê cái tên mà tôi chọn cho con thật thiếu nữ tính...

“Cuộc chiến” đó có thể kéo dài đến tận khi bé chào đời, và lắm lúc, khiến bạn phát điên lên được.

Và dù bạn có cố gắng trì hoãn đến đâu thì thời hạn cuối cùng phải có tên con là... một tháng sau khi bé ra đời. Đó là thời hạn bạn phải làm khai sinh cho bé. Đứa con gái của tôi được đặt tên vài ngày trước lễ đầy tháng. Cuối cùng thì chồng tôi cũng hài lòng với cái tên "phối kết hợp" của Họ cha + quê cha + Họ mẹ. Cái hay của Họ mẹ lúc này là nếu "chiết tự" sẽ bằng Họ cha + Tên mẹ. Quả là một cái tên đắc ý và càng làm khó dễ chồng tôi nếu anh muốn tìm được một cái tên hay như vậy cho (vài ba) đứa kế. :))

Bài viết cho Đỗ Khánh Đoan tròn 11 tháng.

Wednesday, 10 February 2010

Tết yêu thương.

Những ngày cuối năm trong lòng có cái cảm xúc thật khó tả. Tết này, mình thầm ước, là cái Tết nghỉ ngơi.
Trước Tết, mẹ con Xô đã "xả xui" lần cuối với mấy con virus sốt xuất huyết. Tội nghiệp Xô phải truyền dịch hai lần, cái kim đâm vào tay cong queo vì Xô hay quơ tay, khó chịu quá. Nhưng Xô còn giỏi hơn mẹ, sang ngày thứ 7 đã khỏi hoàn toàn, các đốm xuất huyết cũng lặn, da dẻ trắng trẻo xinh tươi đón Tết. :)
Xô sẽ phải di chuyển rất nhiều. 28 Tết - mùng ba bay ra vào Cam Ranh. Mẹ còn muốn dẫn Xô đi tắm biển xuân ở Bãi Dài (hi hi), muốn chụp một tấm hình ở quảng trường 2-4 ở Nha Trang. Về miền Tây, mẹ còn dẫn Xô đi chúc Tết ông bà, thăm hỏi thầy cô, bạn bè của mẹ.
Đây là mùa xuân đầu tiên của Xô. Xô sẽ lững chững đi chúc Tết với ba mẹ, biết "ạ" khi nhận lì xì, biết cười duyên khi chụp hình. Ôi, ở tuổi đầu tiên người ta có thể làm nhiều việc thế sao?
Về phần mình, mẹ Xô còn loay hoay chưa biết sẽ phải thể hiện cái nết của nàng dâu thế nào. Hì hì, chắc "cái đảm đang" của mình vẫn là rửa chén, lặt rau, cuốn chả giò. Nấu ăn để dành vào một xuân khác. :P
Mùng 1 lại trùng với Valentine, Xuân này đích thực là Xuân yêu thương. Yêu thương này dành cho ông bà nội-ngoại, ông bà, chú bác cô cậu đã dành những tình cảm yêu thương nhất cho Xô, đã giúp đỡ ba mẹ Xô chăm sóc Xô một cách tốt nhất, cho Xô được là đứa trẻ khỏe mạnh, xinh xắn, dễ thương :) Là lời cám ơn của mẹ dành cho bố Xô đã nỗ lực (dù đôi khi còn sai sót :D) cùng mẹ chăm Xô, đã phải gói ghém quỹ thời gian hạn hẹp của mình để ở bên mẹ con Xô nhiều hơn.
Chúc mọi người Xuân an lành, nhiều may mắn và thành công.

Friday, 5 February 2010

Bạn và "Wonderful tonight"

Tình cờ được nghe W.T vào hôm nay, 5.2.2010, ngày bạn bay sang Úc. Bạn, không đơn giản chỉ là người mang đến cho mình Eric C., Nightwish, G.N.R, Coldplay, the Cranberries hay The Corrs. Không chỉ là các đêm nhac rock thứ năm đầu tiên của tháng. Không chỉ là những buổi ăn uống. Không đủ nếu kể thêm những tối cùng nhau lăn lộn ôn thi... Kể thêm quãng đường để đến tận BH chơi, đêm nằm trên xe đi ăn hỏi ở NT, những giờ vòng vèo ngoài đường, tắm mưa, tắm nắng. Là những trưa không ngủ uống nước cam, ăn mì gói lề đường, vẫn chưa đủ.
Thời gian làm phai trí nhớ con người. Rồi, những lớp kỷ niệm đó chỉ còn là lớp bụi mỏng. Nhưng ắt hẳn, bụi đó sẽ làm mình cay mắt.
Chúc lên đường thành công, bạn nhé!

Wednesday, 27 January 2010

Xô 9 tháng 3 tuần



Còn 1 tuần nữa là Xô tròn 10 tháng. Hãy xem Xô đã làm được gì?

Sunday, 24 January 2010

Lần đầu Xô về nội

Xô vừa trở về sau một chuyến đi dài. 1 lượt máy bay, 1 lượt xe đò, nhưng dường như Xô không biết mệt, về nhà đã toe toét, tỉnh rụi. Chả bù cho bố mẹ tay chân mỏi nhừ, buồn ngủ thậm tệ.
Đám cưới cô Tùng rất vui nhưng không mệt, vì hình như không làm thêm việc gì đặc biệt, chỉ ăn, chụp hình, ngồi xe và ăn. Trong đám cưới này, ngoài cô dâu chú rể ra, Xô là tâm điểm của tất cả mọi người. Xô ăn, bò, khóc, ngồi, đứng, đi, làm gì ai cũng chăm chú. Xô được khen (tuy không mập) khỏe, ngoan, vui, y như Bố lúc bé. Điều này làm bố Bình được phen phỉnh mũi. :P
Trước ngày về, bố mẹ Xô còn hứa với nhà nội sẽ cho Xô ở lại chơi đến Tết. Nhưng giây phút lưu luyến, cảm động rơi nước mắt ấy đã không diễn ra. Mẹ Xô dĩ nhiên cũng thấy áy náy nhưng không thể không vui mừng, vì mẹ Xô đã tưởng tượng ra mình sẽ không ngơi sụt sịt nếu phải nhớ Xô dài đến 400 cây số. Lý do để biện hộ là vì Xô, nhớ mà không biết kêu la thì tội quá!
Mẹ hứa với bố Bình khi Xô đã biết tự lo cho mình chút chút, biết diễn tả nhu cầu của mình (chắc phải vài năm nữa), đến hè, đến Tết, khi có dịp, mẹ sẽ để Xô ở quê nội. Cho Xô đi chân trần trên cát, cho Xô trèo cây ổi, cho Xô đá banh với chú Hai, chú Ba, cho Xô đo vải với ông nội, đi chợ với bà, đi tắm biển với cô chú. Mẹ muốn con thấy biển rộng lớn như thế nào, những đồi cát trắng, nước xanh, cảnh đẹp vào ban sáng cũng như ráng chiều, như mẹ vẫn hằng mê mẩn...

Friday, 1 January 2010

9 tháng

Hôm nay, Xô tròn chín tháng rồi, bằng khoảng thời gian Xô nằm trong bụng mẹ. Xô nay đã cứng cáp, đứng lên dễ dàng, vỗ tay lẹp bẹp, hay cười và thích chơi "...hà" với mọi người. Từ nay, Xô đã ăn cháo đặc hay cơm nát, khá dễ ăn nên mẹ Xô cũng không ngán lắm. Những gì Xô thích ăn thì tự động mở miệng, ngược lại thì đừng hòng đút vào.
Xô mọc cái răng đầu tiên vào đầu tháng thứ 8

...và cái thứ hai xuất hiện bên cạnh sau 2 tuần

Mẹ mua cho Xô cài-tóc-có-sừng mừng Noel và năm mới nhưng thật tiếc là chưa có dịp khoe. Vài tấm ngẫu hứng ở nhà vậy.

Khoảnh khắc "gầm gừ" của Xô. "Coi chừng tui đó nghen!"

Năm mới chỉ cầu một chữ giản dị: AN. :)