Showing posts with label Mình. Show all posts
Showing posts with label Mình. Show all posts

Tuesday, 24 March 2009

Entry for March 25, 2009

Giờ vẫn còn là vợ chồng son, thêm vào blog chút thơ cho "bay bổng". Kỷ niệm 10 tháng... ta là "tù binh" của nhau. Mượn thơ để lãng mạn giữa trưa, vì anh... không định nói gì. Nhưng điều kỷ diệu đã có rồi, chỉ đợi "nở ra" thôi. Đó cũng đủ là lý do để hạnh phúc vậy!

Điều kỳ diệu đơm hoa

- Nguyễn Phan Quế Mai -

Anh chẳng cần nói đâu
Nhưng mà... em cũng hiểu
Có những điều kỳ diệu
Đang nảy chồi, đơm hoa

Đẹp hơn những lời ca
Nồng nàn hơn lửa đỏ
Dịu dàng hơn ngọn gió
Bao la hơn đất trời

Vì thế nên anh ơi
Đừng nói điều muốn nói!

Em nghe lời anh gọi
Giữa một chiều lá bay
Những chiếc lá xoay xoay
Chạm vào miền nhung nhớ

Nắng gối đầu lên gió
Gió gối đầu lên mây
Mây chở trái tim này
Đến một nơi xa lắm

Cuộc đời thì quá ngắn
Điều muốn nói quá dài

Chật cánh đồng ngày mai
Để em gieo hạt nhớ
Nụ yêu thương sẽ nở
Cho anh, chỉ cho anh...

Wednesday, 8 October 2008

P.S I love you.




Chủ nhật, 15/10/06.
Tự dưng em muốn viết thư cho anh. Thế thôi.
Câu hỏi của anh làm em băn khoăn. "Nếu vài năm nữa anh về quê..." Em đã bảo đó không là dạng câu hỏi em thích trả lời. Nó bắt buộc phải lựa chọn, cái này hay cái kia, và dường như "thử thách" người được hỏi.
Nhưng, anh có biết trước đây em cũng đã từng nghĩ đến việc rời Sài Gòn, đến một nơi trong lành hơn (như Cần Thơ, Đà Nẵng chẳng hạn) để sống, nên câu trả lời của em là: nếu đó là quyết định tốt nhất cho cả hai thì em sẵn sàng đi thôi. Điều mà ta không sẵn sàng từ bỏ nhiều thứ (hay theo đuổi nhiều thứ) là vì những người quanh ta thôi, anh ạ.
Cuộc sống "không" bảo ai phải chạy hay không chạy. Nhưng tự bản thân nó đang-vận-động nên dù đứng yên ta cũng đang quay đấy thôi. Quan trọng là ta biết vận tốc của mình, vận tốc bình quân và sức bền của ta. Không cần chạy như con linh dương nhanh nhất, hay con sư tử chậm nhất, ta chạy vì ta là một phần của cuộc -sống -luôn-vận-động.
Anh cứ hỏi em đang nghĩ gì. Viết là cách em bày tỏ. Có lẽ anh sẽ lạ khi thấy em viết kiểu này...(mong là anh không cảm thấy mình đang bị giảng 'moral'. Cách viết em như vậy thôi). Chắc còn dài dài :-)
Có lẽ anh sẽ nhận được thư vào thứ hai. Chúc anh một tuần làm việc tốt.
Em.
----------------------------
Thời gian trôi qua, lá thư này giờ đây cũng như được viết cho mình. Khó khăn hay cơ hội, hy vọng vẫn nghĩ là thử trách trui rèn bản thân

Sunday, 25 May 2008

May 26, 2008- On honeymoon


Đêm 25/5 ngủ trên xe, hai vợ chồng NATO (No Action Talk Only) .

Đây là dịp hiếm hoi mình thấy Đà Lạt vắng lặng, bình yên và trong vắt như hôm nay.

Khách sạn Du lịch công đoàn khá đẹp. Phòng nằm biệt lập, bao quanh là vườn hoa, thông xanh và nhìn xuống hồ Xuân Hương lăn tăn sóng, không hổ danh là khách sạn dành cho các cặp đi trăng mật. Sáng nắng đẹp, chiều trời bỗng mưa như ở Sài Gòn . Hì hì, không sao... trong phòng có truyền hình cáp, Tonight On HBR!



Hai vợ chồng đi "thả núi" ở Datanla. Hí hửng, hớn hở và cuối cùng là hổn hển.
Lên đỉnh Olympia ruui