Tuesday, 20 November 2007
Nhất tự vi sư
Cám ơn thầy cô vì niềm say mê và cảm hứng đã truyền cho em.
Sunday, 18 November 2007
NCKBH
Tôi vẫn còn nguyên cảm giác thích thú bật đài lên lúc 10 giờ đêm Chủ nhật. Chờ được nghe một bài yêu thích nhưng khó kiếm, muốn có cảm giác lưu luyến một bài hay nhưng biết sẽ rất khó tìm…
Tôi nhớ có quãng các bạn nghe đài đòi cách tân NCKBH. Một loạt ý kiến nào là NCKBH phát nhạc “hổng có ai yêu”, “dị”, “xa rời” ý thích của mọi người. TQ phải lựa chọn giữa sở thích số đông và cái “gu” của anh. Có người bảo TQ “độc tài”. Rồi anh cũng “nhượng bộ”. Chương trình dành thêm sóng cho nhạc yêu cầu, bớt phần giới thiệu nhạc mới lạ (dị) của anh. Tôi nghe giọng anh buồn hơn trên sóng, chắc anh thấy cô đơn lắm với cái nhiệt tình không-được-mấy-ai-hiểu của mình.
Tối nay, nghe lại, tôi cảm như anh đang quay lại cái gu của mình. Tôi vui lắm. Tôi tự hỏi trong số những người đòi cách tân năm xưa, có ai còn nghe chương trình, nếu như hôm nay NCKBH vẫn phát những “Nothing's gonna change”, “Boulevard” qua hết tháng này sang tháng khác, y hệt những chương trình yêu cầu vẫn nhan nhản trên radio và ti-vi?
Tôi biết làm một "host" của chương trình không dễ chút nào. Có thính giả xẹt ngang, xỉa vài câu. Tôi học được một câu trên blog, dư luận như một đám mây, kéo đến ầm ầm đó, nhưng chúng sẽ bay đi. Đừng đẽo cày giữa đường, TQ nhé!
Saturday, 17 November 2007
Một trang mới (*)
------------
(*) Ba.
Thursday, 15 November 2007
Entry for November 15, 2007

Tôi cũng không nhớ sao mình dám gật đầu đi học khiêu vũ, bởi tính mình rất nhát. Nhảy nhót hay ca hát càng không phải là đam mê. Bài học đầu tiên, đi bước chân, khá thuận lợi. Sang bài sau, rồi lên lớp kế tôi thấy mình càng “ngu” cái khoản nhìn và lặp lại, nhớ chân trái hay phải, lên hay xuống, đếm nhịp, và đặc biệt là “ter” các loại. Tôi không biết bài này điệu gì, vào nhạc chỗ nào. Tôi lẫn lộn nào là boston, rumba, cha cha, paso, tango, rồi ja. Lại càng vô cùng bối rối khi bước xoay, vung tay ra. Không biết đi sao cho mềm mại, uyển chuyển và nữ tính.
Nhưng tôi biết, vào phòng bắt đầu nhảy thì những mệt mỏi cũng tan đi, hay ít ra chúng không làm tôi vướng chân. Tôi biết khi nhảy nên nhìn vào “partner” (chứ không phải nhìn chân người khác). Tôi biết thích nhảy một điệu quen và lắng nghe một bài hay như đang trong một “ballroom” thật. Tôi dù không thích mấy người đứng tuổi ăn mặc mát mẻ cho lắm, nhưng thấy ngưỡng mộ họ ở khoản “yêu mình, yêu đời” này lắm. Tôi nghĩ, họ sống nhiệt tình như thế, cớ sao mình lại không?
Tôi cám ơn mình vì cái gật đầu hôm đó.
Đặt tay lên vai anh, dìu một điệu valse…
Saturday, 10 November 2007
Entry for November 10, 2007
Cho đến ¾ giờ trước khi chị bước vào cõi chết, An Mi vẫn chưa sống những ngày và những đêm của mình. Chị sống bằng thời gian và trí nhớ của người khác. Lạc lõng, vô vị. Trong khoảnh khắc kêu cứu khỏi dòng nước đang chảy xuống triền núi ấy, có ai lắng nghe?
Cuộc đời chị là ký ức (bị chối bỏ) về một vùng quê chiến tranh, nơi đại bác giết mẹ và em chị, của một thời niên thiếu với tình yêu thương của người cha nuôi, là thời gian ngắn ngủi với người chổng yêu dấu, người bỏ chị lại sau một tai nạn ô tô vào một ngày mù sương. Sau cái chết ấy, chị cũng ra đi trên những con tàu để tìm đến cái chết, bởi cuộc đời giờ là vô nghĩa. Hai năm tiếp theo, chị sống bằng kí ức viết trong một sổ tay; bằng cuộc sống của Anita, một phụ nữ có lẽ bị chồng giết. Chị sống bằng những mảnh vỡ kí ức của Marcus, đứa em có đôi mắt đẹp và rất buồn…
Nhưng thật muộn màng khi chị nhận ra điều chị cần làm là nhìn thấy đứa em mình đã bỏ rơi một lần, cho chị giải oan, cho chị quay về với cuộc đời.
Truyện hay, doan không bà con gì với Đoàn Minh Phượng, nhưng sẵn sàng tặng cho ai thích đọc. (số lượng có hạn). ;-)
Sunday, 4 November 2007
và khi tro bụi - đoàn minh phượng
Nghe tiếng VKTB đã lâu, tìm và chờ tái bản. Nên mình háo hức mở xem ngay khi mua được nó.
Đọc để thấy cái lãng bãng mù sương của đất khách quê người, thấy cô độc của người thiếu phụ lạc loài trong thế giới bên-ngoài-đường-viền-chính-tôi. Cô sống trên những chuyến tàu, đi tìm mình trước khi đặt dấu chấm hết cho cuộc đời mình.
Thursday, 1 November 2007
Phía trước là bầu trời
Cái rèm cửa sổ mở ra, một bầu trời trong xanh hửng nắng đã chờ sẵn ở đó. Mình thích màu xanh da trời, màu xanh của biển. Màu của hy vọng mà.
31.10. Vị thần thời gian này quét qua, có niềm vui sum họp cho người này, trăm công nghìn việc cho người khác, một sự kiện đau buồn cho ai đó... Không ai oán trách, bởi vì ai cũng biết đó là màu sắc của cuộc sống, có nóng có lạnh, có tươi có xám. Bởi, thời gian không bao giờ trở lại. Sáng nay mở rèm, phía trước bầu trời vẫn ở đó, xanh.
Hãy bắt đầu.
