Sunday, 20 November 2011

20.11.2011

Sáng nay Xô mặc "áo cưới" chúc mừng các cô nhân ngày 20/11. Nhìn con và các bạn vô tư, xúng xính quần áo đẹp, tay cầm hoa hồng tặng cô, lòng mẹ Xô cảm động vô cùng.

Người lớn luôn phức tạp hóa mọi vấn đề.
Nhưng bố mẹ Xô còn làm vấn đề phức tạp gấp đôi?!!

Năm nay anh xã không còn "làm thầy" nữa. Nhưng những lời chúc nhận được lúc này mới đích thực là quà 20-11, nhỉ?

Wednesday, 19 October 2011

Tình hình rất chi là ...

1.Tình hình thứ nhất:
Xô vừa trải qua chuỗi ngày bệnh VMH cường độ cao. Đi học 1 tháng, Xô nghỉ hết nửa thời gian. Thế là hai tháng qua, Xô vừa chống chọi lại ho, sổ mũi... vừa chống chọi lại việc phải đi học buổi sáng. Khi cơ thể khỏe mạnh, người ta cũng vui hơn, bớt mè nheo và nhõng nhẽo nhé con gái!
2.Tình hình thứ hai:
Xô có câu cửa miệng "Đi về nhà bà nội!" Câu này không hoàn toàn có nghĩa Xô thực sự muốn về nhà nội. Bố mẹ Xô mất hết 3 ngày 2 đêm mới giải mã được câu này, nó có nghĩa là "Tôi phản đối!"
3. Tình hình thứ ba:
Bố Xô sẽ bắt đầu những công việc mới đầy thử thách hơn, bận rộn hơn... để mẹ Xô bớt cằn nhằn "dị thế tà quân". Chúc mừng bố "sắm" nhiều vai thành công! NCS.GĐ.TP.

Lần đầu diện bikini

Cho nó bớt lạnh và ... mắc cỡ

Xô ra dáng "chị" chưa?

4. Tình hình thứ tư:
Lần đầu tiên sau 2 tháng đi học, hôm nay ngày 1/11, Xô chủ động thay quần áo đồng phục, tươi cười vào lớp và bái bai mẹ.
Một thay đổi nhỏ về xiêm y nhưng là một bước nhảy lớn về tâm lý vậy. :)

Friday, 30 September 2011

Xô đi học

Khép lại một tháng Xô đi học mẫu giáo, Xô đã làm quen với lớp học. Đã quen với việc bị đánh thức lúc 6:45, bị bố mẹ bỏ lại từ 7:30, quen với cái nắm tay "dứt khoát" của cô giáo, quen với tiếng khóc của các bạn,quen với việc đi bộ về nhà 4:00, quen với đi ngủ sớm buổi tối 9:30. Đâu đã vào đấy, bố mẹ Xô đã bắt đầu thích dậy sớm hơn một chút, xúm xít chở con đến trường cho kịp giờ, nhưng bù lại được ăn sáng thoải mái thời gian, đặc biệt là mẹ Xô được tiếng đi làm đúng giờ :))
1. Tuần 0: Hôm nào Xô cũng náo nức chuẩn bị ba-lô và quần áo đẹp đến trường.
2. Tuần 1 và 2:
- Ngày 1: mẹ và bà đưa Xô đến trường. Cổng trường cờ hoa rực rỡ, nhạc rình rang hòa trong tiếng khóc tiếng thét của đám con nít. Ông bố bà mẹ nào vẻ mặt cũng căng thẳng, luống cuống trao con cho cô, dùng dằng ra khỏi lớp. Xô rất ngoan, bước vào lớp có chút e ngại và buồn buồn nhưng cũng cố gắng bắt chuyện với các bạn. Xô chưa biết rằng mình bị "lây" khóc của các bạn khác như thế nào. Bà và mẹ nán lại sau cửa sổ để xem phản ứng của Xô. Cuối cùng cũng ra về mà yên lòng được chút chút. Trưa bà đón về, Xô buồn không nói câu nào trên đường đi.
- Ngày 2: thử thách hơn ngày thứ nhất, vì Xô đã nếm mùi đi học là bị mẹ bỏ lại. Lúc bố trao Xô cho cô, Xô khóc thét rất to, nhưng không còn cách nào khác, bố mẹ cũng phải rút lui để cô giáo xử lý tình huống. Trưa bà đón về, Xô tỏ ra vui hơn, dù trong buổi sáng ấy Xô đã khóc hai lần.
- Ngày 3: Xô biết mình phải-đi-học. Lúc mẹ trao tay Xô cho cô, Xô chấp nhận việc này, buồn buồn ngoái lại bái-bai mẹ. Về nhà, vui.
- Ngày 4 và 5: Xô quen với sự đánh thức bằng chai sữa của bà, thay quần áo đẹp, vào sân trường chơi 1 lát rồi vào lớp... Và bắt đầu thể hiện lại những câu to tiếng của cô ở trường. Ái chà!
- Ngày thứ 6 trở đi: cơ thể Xô bắt đầu nhiễm môi trường lạ: sổ mũi, rồi bệnh viêm họng, đổ ghèn mắt. Xô khó chịu, Xô chống cự quyết liệt.
3. Tuần 3: nghỉ ốm. Xô rất vui vì không phải đi học.
4. Tuần 4: Xô biết rằng phản kháng cũng vô ích. Tính "chai lì" của bố mẹ cũng phát huy tác dụng. Xô đã quen với lớp, yêu mến các bạn "Các bạn đâu rồi?" Xô được học xếp hàng, dẫn ra ngoài chơi, biết tự đi vệ sinh.
Từ hôm nay, khi được mẹ hỏi "Con hôm nay học vui không?" Xô sẽ liếng thoắng trả lời "Vui, vui vui!"
Bố mẹ biết rằng sẽ khó thực hiện đấy, nhưng sẽ cố gắng để con được tận hưởng "Mỗi ngày đến trường là một niềm vui", con nhé!

Tuesday, 6 September 2011

Đóng vai ác

Hồi chưa Xô chưa ra đời, Bố nói chuyện với Mẹ Xô là chắc Bố hoặc Mẹ Xô phải có một người "Đóng vai ác" với mục đích là để Xô biết sợ một ai đó để dể sai bảo, để nghe lời. Lúc đó Bố Xô "phân công" cho Mẹ, Mẹ Xô cằn nhằn không đồng ý, rồi cũng thôi không ai nhớ tới chuyện này.
Tới lúc sinh Xô ra đời cũng hỏng có ai nhớ chuyện này.
Xô hơn 1 tuổi rưỡi bắt đầu thể hiện tính nết của mình, bắt đầu thể hiện cái tôi, lúc đó Bố lại nhớ lại chuyện này. Bố nghe ông nội phàn nàn rằng "Xô được nuông chiều quá", Bố ngại và kiên quyết "cứng rắn hơn". Bố Xô định bụng rằng, chắc mình phải tự "đóng vai ác" quá.
Bố dần dần rầy Xô nhiều hơn, Xô khóc với Bố nhiều hơn. Nhưng mỗi lần rầy Xô Bố lại phải tìm cách để Xô nhanh chóng quên đi chuyện vừa rồi bằng cách đánh trống lảng sang chuyện khác. Vì Bố sợ, sợ Xô sẽ dần ngại tiếp xúc với Bố, Bố sợ Xô xa lánh Bố.
Sáng nay Xô đi học, lúc đưa Xô vào lớp, Xô khóc um xùm làm Bố sợ. Bố nghĩ tới cái cảm giác bị bỏ rơi ở một chổ không có ai quen biết thật hãi hùng. Sợ xong Bố lại thấy buồn cười mình, chỉ tí chuyện này mà đòi đóng vai ác.
Chiều nay, nghe nói Xô đã tỏ ra vui vẻ hơn khi được đón ở trường về làm Bố yên tâm. Bố lại thấy tất cả hình như người cần được trấn an là Bố chứ không phải là con vào cái những ngày đầu Xô đi học.
"Đừng lo, con sẽ ổn thôi mà!"

Friday, 19 August 2011

Xô không thích vậy đâu!

Những niềm vui góp nhặt trong ngày của hai bố mẹ là những câu chuyện nho nhỏ về Xô.
1. Mẹ gọi điện về cho bố hỏi hai bố con đang làm gì ở nhà, v.v. Xô chen ngang lấy ống nghe:
- Mẹ đang làm gì vậy? Sao chưa về với con?
- Mẹ đang làm việc, chút nữa về với Xô.
- Mẹ làm việc xong về với Xô nhé. Tạm biệt. See you again!

Quay qua, đưa máy cho bố, nói gọn lỏn:" Bố nói chuyện tiếp đi!"
2. Xô thích điệu với điện thoại. Xô không xài model Nokia E72 nữa mà chuyển sang smartphone, vừa cầm vừa lướt ngón tay trượt qua trượt lại, cười hí hí "Mắc cười quá! mắc cười quá!" Hỏi cái gì mà mắc cười vậy con, Xô trả lời "Con coi hình!"
Bố mẹ mắc cười thiệt, cái đồ sạc pin HTC thì có hình gì đâu mà coi?!!
3. Xô nghe mẹ hay phàn nàn Xô lí lắc, leo trèo, "Con làm việc A, B, C. Bố mẹ không thích vậy đâu!" Hôm kia mẹ đang say sưa kể chuyện cho bố nghe. "Mẹ nói chuyện cái miệng vảnh vảnh, con không thích vậy đâu!"
Đến đây là bó tay toàn tập!

Sunday, 31 July 2011

Xô 28 tháng

Xô bây giờ đã tự chủ được nhiều thứ. Đáng khen nhất là biết cầm đũa ăn cơm, biết đánh răng, biết báo động khi muốn xi (ngoại trừ đi ngủ), biết la để thu hút sự quan tâm của người lớn, biết giận hờn, biết tranh thủ nhõng nhẽo... Món ăn yêu thích là bánh tráng cuốn thịt luộc. Nhân vật hâm một nhứt: cô dâu - chú rể.:)
Cũng khá lâu Xô không đi khám định kỳ nên chiều cao đo ở nhà khoảng 93 cm, cân nặng 14,5 ký. Bố mẹ Xô đạt danh hiệu "chiến sĩ thi đua tiên tiến" rồi nhé!

Vài tấm ảnh Xô - chuyển động
Ở đám cưới Thùy Trang 9/7/2011


Những chân đua kiệt suất


Phan Thiết

Monday, 25 July 2011

Sau 9.5

Hơn 2 tháng rồi, qua lời giới thiệu của anh xã, mình mới trở vào trang ngngtu. Có nghĩa chừng ấy thời gian mình thôi la cà các trang trên mạng, dành thời gian làm việc hoàn toàn ngày 8 tiếng ở công ty. Ôi! phải nói rất sung sướng vì được bận rộn với công việc yêu thích. Cảm giác này có đến muộn lắm chăng sau từng ấy thời gian đi làm??!

Viết blog cho Xô mỗi tuần không hoàn thành rồi. Quả thực rất khó dùng từ ghi lại được những thay đổi của Xô ở lứa tuổi "siêu quậy" này. Có chút khôn ngoan, lí lẽ, lại lí lắc, ngây ngô của con nít. Xô thỉnh thoảng vẫn còn chen "biệt ngữ" khi nói chuyện với người lớn, kết hợp bắt chước và sáng tạo trong dùng từ, đặt câu. Trẻ lên ba cả nhà tập nói, người lớn nói sai thì đừng đổ lỗi cho con nít vì sao không ngoan là vậy.

Nếu phải chọn một từ dùng để miêu tả tính cách của Xô lúc này thì đó là "CHUYỂN ĐỘNG". Xô không bao giờ đứng yên. Xô thích chạy. Xô thích được đi chơi.
(Post hình minh họa sau)