Tuesday, 17 July 2007

17.07.07

Cám ơn K. S vì mấy gạch đầu hàng "Job description" của bác. Nhờ đó mà điền vào Application Form của em lẹ làng và đỡ tốn nơ-ron hơn lắm lắm.
Trả lời hổng biết bao nhiêu lần câu hỏi sao không bắt việc mới trước rồi thả cái cũ ra sau? Lần đầu còn tỉnh táo bảo thôi kệ, qua câu thứ n thì thấy mình quá bướng & rồ!
Không sao.
Xem thử mình bơi như thế nào?

Con cám ơn ba má luôn hiểu con.

Let It Be
Thể hiện: The Beatles

Monday, 16 July 2007

Từ BMT đến NT




BMT tiễn hai chị em xuống NT bằng bộ mặt xám xịt, ảm đạm và rầu rĩ của cơn mưa cao nguyên. Nhưng may quá, vòng vèo mấy con dốc một hồi đã thấy cái nóng ran rát của biển và cát. Dù không ưa nắng, nhưng không có nắng biển không thể "gợi cảm" được.

Kỳ nghỉ hè đã đời.

Tuesday, 10 July 2007

Entry for July 10, 2007




Dak Mil đón hai chị em bằng những đồi bắp xanh ngút ngàn. Dọc theo triền núi là những hàng cây điệp vàng, nhìn xa như mimosa. Xe chạy lên xuống, tầm mắt tận chân trời, cứ ngỡ vớ tay là đụng mây …

Buôn Đôn không như mình tưởng đâu. Hơi bé và không có gì để chơi cho bõ một quãng đường dài 50 cây số. Các anh bảo em đi BĐ gì mà nửa mùa, không cơm lam, không thịt rừng, chưa uống rượu cần, chưa gặp già làng…

Cười trừ.

Nhưng mọi người ở đây hiếu khách và nhiệt tình là trên cả tuyệt vời.

Saturday, 7 July 2007

07.07.07



Khi Em Ra Đi (remix)
Sáng tác: Sĩ Luân - Thể hiện: Lam Trường

Hai câu chuyện với hai thế hệ . Một vấn đề không bao giờ cũ. Tư duy.

Có quá nhiều khi trong một ngày ta phải nói đến hai lời chia tay?
Có may mắn khi được nhận lời chúc "Good luck!" và chúc bạn lên đường "Good luck!"?
"I'm okay."
Bon journey!

Friday, 6 July 2007

3 năm về trong 1 ngày

Không biết cái cảm giác của mình được gọi là gì nữa. Cứ tưởng sau ngày hôm nay có thể nhảy lên vì vui (!).
Không.
Buồn lắm.

Wednesday, 4 July 2007

Poseidon (Athens)




Khoảnh khắc


- Hải Nguyên-

Ghế nệm êm êm, giấc mộng trầm mềm

Cửa sổ nâu nâu, cà phê nhỏ giọt không biết buồn rầu

Ngoài kia chiều rong chơi sang tối

Ngồi rã, mỏi cái chân, nhức cái đầu, thèm một giấc ngủ sâu

Mà cà phê say say trong giấc mộng thường ngày

Chúng mình nhìn nhau mỉm cười mơ mơ nhớ cái hẹn đầu tiên nhớ cảm giác đầu tiên

Tại cà phê say say, tại giấc mộng thường ngày

Em cố buộc giây phút này mãi mãi

Tuesday, 3 July 2007

tôi là bêtô - NNA




gõ tên bêtô khó khăn lắm đấy. nếu không chỉnh sửa thì tên chú thành bêto6.
mỗi trang sách mang một câu kết nhỏ đầy ý vị.

bêto6 và bino6 dạy ta đếm coi có bao nhiêu điều thú vị trong cuộc sống. bêto6 sau hồi lâu suy nghĩ chỉ kể được 22 điều. còn bino6 hiền triết bảo chú đếm đến 325 điều lận. một con số đáng mơ ước nhỉ?
hai chú cún chơi với nhau rất thân. cảm động không khi bêo6 tuyên bố màu trắng là màu yêu thích nhất của chú. không phải vì nó sạch sẽ. vì đó là màu lông của người bạn tốt nhất của chú. và dĩ nhiên màu yêu thích nhất của bino6 là màu đen rồi.
...
bêto6 còn cả kho chuyện khác nữa. xin phép bêto6 cho chị thỉnh thoảng "dùng ngôn từ" của chú nhé!