Cả tuần nay Xô bệnh, "nhiễm trùng da" mà dân gian gọi là ghẻ. Ghê ghê. Mà lạ ghẻ chỉ mọc trên đầu, trước trán một ít, tập trung ở sau ót. Thế nên mấy hôm đầu tội bé con lắm, ngủ toàn ngủ sấp, ngửa ra bú cũng đau. Nhìn rất thương.
Bố lại đi công tác. Buổi tối không có bố, hai mẹ con ra trước ban công chơi. Tối nay bão vào ngoài kia, còn ở đây trời rất mát, yên tĩnh và dịu dàng. Rồi hai mẹ con lại nhảy với nhau, đọc truyện đến díp mắt lại.
Thơm
Bé thơm mùi sữa mẹ
Cây thơm mùi quả hoa
Sách thơm mùi giấy mực
Xe thơm mùi đường xa
Chuồn chuồn
Chiếc máy bay bé tẹo
Nhìn kỹ thật đáng yêu!
Cánh mỏng hơn cả lụa
Bay không một tiếng kêu
Máy bay này mình xanh
Máy bay kia mình đỏ
Bay thấp rồi bay cao
Sân bay: một lá lúa!
-Phạm Hổ-
Saturday, 17 July 2010
Tuesday, 6 July 2010
15 tháng 4 ngày.
Con tuổi nghé
Nhỏ như chim sâu
Nhanh như sóc
Con nhón chân như một con thiên nga
lạch bạch như một con vịt
giỡn như cún con
nhai ngồm ngoàm như heo con
học nói như một con vẹt
Đôi khi, con gầm lên như hổ con.
Con cuộn vào lòng mẹ như con mèo
Con ngủ cựa cựa lưng như con gấu
Con cười như mặt trời tỏa nắng.
Mắt con long lanh...
Con là thiên thần của ba mẹ.
Nhỏ như chim sâu
Nhanh như sóc
Con nhón chân như một con thiên nga
lạch bạch như một con vịt
giỡn như cún con
nhai ngồm ngoàm như heo con
học nói như một con vẹt
Đôi khi, con gầm lên như hổ con.
Con cuộn vào lòng mẹ như con mèo
Con ngủ cựa cựa lưng như con gấu
Con cười như mặt trời tỏa nắng.
Mắt con long lanh...
Con là thiên thần của ba mẹ.
Friday, 18 June 2010
Xa con
Đêm nay không phải là đêm đầu tiên ba xa con gái yêu, nhưng đêm nay thật khác! Cũng mới tuần trước đây chứ mấy, Ba đi An Giang và cũng xa con 2 ngày, hoặc xa hơn, tháng trước, đi Nha Trang 11 ngày, nói nhớ con vậy chứ hỏng nhiều như hôm nay, tối nay về nhà không thấy con gái, lại thấy nhớ, nhớ con nhiều vô cùng.
Cái nhớ đầu tiên là khi Ba về tới nhà không thấy có con ra đứng lan can nhìn xuống chỉ trỏ Ba rồi cười khúc khích. Lần nào cũng vậy, nhìn thấy Ba ở lan can thì cười, rồi chạy ra cầu thang để nhìn xuống như thể chờ Ba lên thế mà khi Ba lên tới nơi thì vừa cười khúc khích vừa dậm chân, vừa bước lùi như muốn trốn khỏi sự “truy bắt” của Ba. Ba lên phòng thay đồ thì đi theo lên cầu thang, chạy vào phòng rồi lăn ình ra nệm, xong thì thể nào con cũng kéo Ba vào một cuộc chọc giỡn tưng bừng, chỉ cần vài cái dậm chân, làm trò, hù là con cười khặc khặc. Con cười nhiều nhất có lẽ là khi Ba hun rúc rúc vào bụng con hoặc lưng con. Ba sơ hở là con chọc ngón tay vào rún (rốn) Ba làm Ba vừa đau vừa nhột. Ba la lên rồi cười lớn mỗi lần con chọc ngón tay vào rún nên con lại cố muốn chọc nhiều hơn.
Cái nhớ thứ 2 là nguyên nhân Ba viết bài này là khi Ba mở máy lên, ngồi làm việc mà không có con cứ chui vào trong người Ba đòi leo lên cho bằng được cái ghế Ba đang ngồi nên Ba chẳng làm được việc gì nữa cả. Đêm nào cũng thế. Đêm nay Ba thoát khỏi sự quấy rầy của con Ba lại thấy buồn.
Là con gái, mới mười bốn tháng tuổi vậy mà con đi đứng chạy nhảy như sáo, không có ghế bàn nào con không leo lên. Mà cũng phải thôi, con biết đi bước đầu tiên từ lúc mới 9 tháng rưỡi mà. Cái vụ 9 tháng rưỡi biết đi của con là niềm tự hào lớn của Ba, đi đâu Ba cũng khoe, ai hỏi về con Ba cũng nói. Có lẽ hiếm có đứa trẻ nào trong tháng thứ 14 mà biết xuống cầu thang như con. Mà con người ta xuống cầu thang thì quay lưng đi lùi chứ con thì cứ thẳng mặt tiến xuống. Từng bước, từng bước con vin tường đi xuống như người lớn. Còn lên cầu thang thì khỏi phải nói rồi, chắc không chậm hơn người lớn Bao nhiêu đâu.
Con biết đi sớm, biết quậy sớm nên cái sự quậy phá của con đã trở thành một phần cuộc sống của Ba. Mai Ba lại đi An Giang, rồi sau này chắc Ba cũng sẽ có nhiều chuyến đi khác, nhưng cái cảm giác xa con như hôm nay không biết Bao giờ Ba lại có lần nữa.
Thương con gái của Ba.
Cái nhớ đầu tiên là khi Ba về tới nhà không thấy có con ra đứng lan can nhìn xuống chỉ trỏ Ba rồi cười khúc khích. Lần nào cũng vậy, nhìn thấy Ba ở lan can thì cười, rồi chạy ra cầu thang để nhìn xuống như thể chờ Ba lên thế mà khi Ba lên tới nơi thì vừa cười khúc khích vừa dậm chân, vừa bước lùi như muốn trốn khỏi sự “truy bắt” của Ba. Ba lên phòng thay đồ thì đi theo lên cầu thang, chạy vào phòng rồi lăn ình ra nệm, xong thì thể nào con cũng kéo Ba vào một cuộc chọc giỡn tưng bừng, chỉ cần vài cái dậm chân, làm trò, hù là con cười khặc khặc. Con cười nhiều nhất có lẽ là khi Ba hun rúc rúc vào bụng con hoặc lưng con. Ba sơ hở là con chọc ngón tay vào rún (rốn) Ba làm Ba vừa đau vừa nhột. Ba la lên rồi cười lớn mỗi lần con chọc ngón tay vào rún nên con lại cố muốn chọc nhiều hơn.
Cái nhớ thứ 2 là nguyên nhân Ba viết bài này là khi Ba mở máy lên, ngồi làm việc mà không có con cứ chui vào trong người Ba đòi leo lên cho bằng được cái ghế Ba đang ngồi nên Ba chẳng làm được việc gì nữa cả. Đêm nào cũng thế. Đêm nay Ba thoát khỏi sự quấy rầy của con Ba lại thấy buồn.
Là con gái, mới mười bốn tháng tuổi vậy mà con đi đứng chạy nhảy như sáo, không có ghế bàn nào con không leo lên. Mà cũng phải thôi, con biết đi bước đầu tiên từ lúc mới 9 tháng rưỡi mà. Cái vụ 9 tháng rưỡi biết đi của con là niềm tự hào lớn của Ba, đi đâu Ba cũng khoe, ai hỏi về con Ba cũng nói. Có lẽ hiếm có đứa trẻ nào trong tháng thứ 14 mà biết xuống cầu thang như con. Mà con người ta xuống cầu thang thì quay lưng đi lùi chứ con thì cứ thẳng mặt tiến xuống. Từng bước, từng bước con vin tường đi xuống như người lớn. Còn lên cầu thang thì khỏi phải nói rồi, chắc không chậm hơn người lớn Bao nhiêu đâu.
Con biết đi sớm, biết quậy sớm nên cái sự quậy phá của con đã trở thành một phần cuộc sống của Ba. Mai Ba lại đi An Giang, rồi sau này chắc Ba cũng sẽ có nhiều chuyến đi khác, nhưng cái cảm giác xa con như hôm nay không biết Bao giờ Ba lại có lần nữa.
Thương con gái của Ba.
Sunday, 16 May 2010
A lô, Xô đây!
Dạo này mẹ Xô nhận được nhiều quan tâm: Xô thế nào rồi? Biết đi chưa? Leo cầu thang chưa? ngoan không? biết làm gì rồi?... Xin thưa, Xô đã biết chạy, tự đi xuống cầu thang (không hề bò ngược xuống), ngoan, làm nhiều trò. Xô đáng yêu ngoài-sức-tưởng-tượng của ba mẹ ^_^
Xô ra dáng con gái rồi nè!

Mẹ rất muốn viết nhiều về Xô, mẹ vẫn làm thế. Chỉ có điều bài mẹ viết vẫn nằm im lìm trong mục "drafts", kế hoạch vẫn còn ở trong đầu. Hôm nay, mẹ quyết tâm thổ lộ.:D
Xô: 13 tháng 3 tuần cân nặng 9,7 ký, cao 76 cm. Xô chuẩn không cần chỉnh. Nhiều người thắc mắc sao không ép Xô ăn. Ba vẫn đùa: nuôi con chứ có phải nuôi heo (!). Còn mẹ nghĩ, chắc không ai sẽ nỡ lòng bóp miệng con nhét thức ăn vào mồm nếu nhìn thấy cảnh nhóc cầm muỗng, nghiêng đầu đút muỗng vào miệng (50% thức ăn sẽ rớt ra ngoài) và tém lưỡi :D
Một điểm đáng khen khác là Xô đã bớt xé sách. Đến kệ lấy sách, đưa cho ba mẹ và ngồi vào lòng chờ đến câu "ạ!" cuối câu chuyện. Mẹ bảo gì, Xô làm theo. Mẹ hỏi chuyện, Xô biết trả lời (Nhưng mẹ không hiểu!) Mẹ mở nhạc, Xô lắc đầu như tín đồ nhạc rock. Ba gọi điện, Xô a lô không ngớt.

Dạo này rất khó chụp hình Xô vì Xô hay giành máy ảnh của ba. Thấy ai giơ máy lên là Xô nhào tới "Cho con coi hình với!"

Sắp bổ sung thêm 2 cái răng (to như cái thớt) ở hàm trên. Đây là 4 cái răng cửa hồi gần 1 tuổi.
Xô ra dáng con gái rồi nè!
Mẹ rất muốn viết nhiều về Xô, mẹ vẫn làm thế. Chỉ có điều bài mẹ viết vẫn nằm im lìm trong mục "drafts", kế hoạch vẫn còn ở trong đầu. Hôm nay, mẹ quyết tâm thổ lộ.:D
Xô: 13 tháng 3 tuần cân nặng 9,7 ký, cao 76 cm. Xô chuẩn không cần chỉnh. Nhiều người thắc mắc sao không ép Xô ăn. Ba vẫn đùa: nuôi con chứ có phải nuôi heo (!). Còn mẹ nghĩ, chắc không ai sẽ nỡ lòng bóp miệng con nhét thức ăn vào mồm nếu nhìn thấy cảnh nhóc cầm muỗng, nghiêng đầu đút muỗng vào miệng (50% thức ăn sẽ rớt ra ngoài) và tém lưỡi :D
Một điểm đáng khen khác là Xô đã bớt xé sách. Đến kệ lấy sách, đưa cho ba mẹ và ngồi vào lòng chờ đến câu "ạ!" cuối câu chuyện. Mẹ bảo gì, Xô làm theo. Mẹ hỏi chuyện, Xô biết trả lời (Nhưng mẹ không hiểu!) Mẹ mở nhạc, Xô lắc đầu như tín đồ nhạc rock. Ba gọi điện, Xô a lô không ngớt.
Dạo này rất khó chụp hình Xô vì Xô hay giành máy ảnh của ba. Thấy ai giơ máy lên là Xô nhào tới "Cho con coi hình với!"
Sắp bổ sung thêm 2 cái răng (to như cái thớt) ở hàm trên. Đây là 4 cái răng cửa hồi gần 1 tuổi.
Friday, 2 April 2010
Thôi nôi của tui
Tía má tui kỷ niệm ngày tui tròn 1 tuổi thật hoành tráng nghen mấy bồ. Ăn tiệc Cam Lâm, ngủ Nha Trang, chiều Phan Thiết, cháo khuya Sài Gòn.
Cũng giống như các ông bố bà mẹ khác, tía má còn thử thách "chọn nghề" tui nữa chớ. Nào vàng nào tiền, nào xôi nào đất, nào bút nào thước... Tui trước sau chỉ có một: TIỀN.

Có tiền đút túi, tui kêu 1 chiếc xe thật oách chở cả nhà ra Nha Trang chơi.

Tối đến, tui còn kêu chị tui lấy chiếc Spacy chở tui bát phố. "Ê, coi chừng, quẹo vô hẻm lẹ. Công an kìa! Hổng đội mũ bảo hiểm mà còn lo ra!"

Ông Chủ tịch tỉnh Khánh Hòa chịu chơi ớn. Mừng sinh nhật tui, ổng cho bắn 1 phát 20 phút pháo bông.
"Ba thấy có đẹp không?"

"Dzô! dzô! Trăm phần trăm, trăm phần trăm..."
Cũng giống như các ông bố bà mẹ khác, tía má còn thử thách "chọn nghề" tui nữa chớ. Nào vàng nào tiền, nào xôi nào đất, nào bút nào thước... Tui trước sau chỉ có một: TIỀN.
Có tiền đút túi, tui kêu 1 chiếc xe thật oách chở cả nhà ra Nha Trang chơi.
Tối đến, tui còn kêu chị tui lấy chiếc Spacy chở tui bát phố. "Ê, coi chừng, quẹo vô hẻm lẹ. Công an kìa! Hổng đội mũ bảo hiểm mà còn lo ra!"
Ông Chủ tịch tỉnh Khánh Hòa chịu chơi ớn. Mừng sinh nhật tui, ổng cho bắn 1 phát 20 phút pháo bông.
"Ba thấy có đẹp không?"
"Dzô! dzô! Trăm phần trăm, trăm phần trăm..."
Thursday, 4 March 2010
Xô. Và nhiều người...
Có một điểm đáng khen ở Xô là tính "xởi lởi" với người khác. Ban đầu, Xô có thể e ngại, nhưng ngay sau đó Xô sẽ làm thân rất nhanh, đặc biệt là với em bé.
Đây là một ví dụ. Rất khoái làm trò với chú Gôn.

Nhưng, không khoái tắm biển với "chú" này. "Chú" này làm Xô hoảng quá, chưa gì đã lôi ngay xuống nước lạnh.

Khoe tấm này vì cảnh phía sau quá đẹp. :D
Đôi bạn cùng "mút".

Với ... gà

Chơi đá lon

Bà ngoại rất "hãi" cảnh này, mới gần 11 tháng mà đã đá banh, đá lon thoăn thoắt y chang con trai.
Và đây là tấm mẹ thích nhất.

... Chạy ra biển
Đây là một ví dụ. Rất khoái làm trò với chú Gôn.
Nhưng, không khoái tắm biển với "chú" này. "Chú" này làm Xô hoảng quá, chưa gì đã lôi ngay xuống nước lạnh.
Khoe tấm này vì cảnh phía sau quá đẹp. :D
Đôi bạn cùng "mút".
Với ... gà
Chơi đá lon
Bà ngoại rất "hãi" cảnh này, mới gần 11 tháng mà đã đá banh, đá lon thoăn thoắt y chang con trai.
Và đây là tấm mẹ thích nhất.
... Chạy ra biển
Tuesday, 2 March 2010
Cuộc chiến... đặt tên con
Phóng tác từ bài viết này.
Hồi chưa lấy chồng, tôi tin chắc rằng mình sẽ có hai đứa con, một trai một gái và sẽ đặt tên chúng là Gia Tuệ và Gia Mẫn, lấy cảm hứng từ truyện... của Kim Dung. Nó cũng rất hợp gu với bé Gia Hân của thằng bạn thân. Tôi hình dung mình sẽ có một gia đình hạnh phúc và cứ mỗi tối sau giờ phim hoạt hình tôi sẽ gọi "Gia Tuệ, Gia Mẫn, ngồi vào bạn học bài nào!". Nghe thật trí tuệ và thông thái.
Khi tôi hí hửng thổ lộ điều đó với chồng tôi thì anh trố mắt: “Em giỡn chơi, đúng không? Ai lại đặt tên con kiểu kỳ cục vậy”. "Sao nghe giống tên Hồng Công quá vậy? Lại còn người Nam mình nữa, sẽ gọi thành Da Tệ, Da Mẫn cho mà coi. Tụi bạn nó rồi sẽ chọc nó thành Da Vịt, Da Gà!!! Không được đâu, em ơi!" :(
Tôi chắc là không hiếm người cũng từng tưởng tượng về cái tên của con mình, thậm chí văn vẻ hay ho hơn Gia Tuệ, Gia Mẫn của tôi nhiều. Nhưng cũng như tôi, cái tên của con bạn sau này hoàn toàn chẳng giống tưởng tượng ban đầu, thậm chí là cái tên mà bạn chưa từng nghĩ đến trước đó. Và đó là kết quả có được sau một cuộc sàng lọc có quy mô vĩ đại, đôi khi, sau một cuộc chiến không khoan nhượng.
Chồng tôi nghiên cứu Từ điển Hán Việt, các loại sách đặt tên con, tôi lục lọi danh sách tên cho bé trên mạng và in một danh sách dài dằng dặc, bà nội bé lục lọi lại tên ông bà tổ tiên họ hàng nội ngoại hai ba bên để phòng ngừa chuyện đặt trùng, ông ngoại mất ngủ hàng đêm để nhớ về các “vĩ nhân” trong lịch sử. Hai vợ chồng, mỗi người có một công thức khác nhau khi đặt tên. Chồng thì Họ + Quê quán + Tên vợ/chồng. Vợ thì nhất định không chịu lấy tên bố (mẹ) đặt tên cho con, "Em thấy (đặt như vậy) nghèo nàn từ ngữ sao đó! Mai mốt bạn nó gọi điện thoại đến nhà, không biết là gặp mẹ hay gặp con nữa!". Sau đó là đề nghị, chê bai, phản bác, hờn dỗi, giận dữ, trách cứ... Đôi khi, tôi không có cảm tình với cái tên mà chồng tôi tâm đắc, và ngược lại, anh ấy chê cái tên mà tôi chọn cho con thật thiếu nữ tính...
“Cuộc chiến” đó có thể kéo dài đến tận khi bé chào đời, và lắm lúc, khiến bạn phát điên lên được.
Và dù bạn có cố gắng trì hoãn đến đâu thì thời hạn cuối cùng phải có tên con là... một tháng sau khi bé ra đời. Đó là thời hạn bạn phải làm khai sinh cho bé. Đứa con gái của tôi được đặt tên vài ngày trước lễ đầy tháng. Cuối cùng thì chồng tôi cũng hài lòng với cái tên "phối kết hợp" của Họ cha + quê cha + Họ mẹ. Cái hay của Họ mẹ lúc này là nếu "chiết tự" sẽ bằng Họ cha + Tên mẹ. Quả là một cái tên đắc ý và càng làm khó dễ chồng tôi nếu anh muốn tìm được một cái tên hay như vậy cho (vài ba) đứa kế. :))
Bài viết cho Đỗ Khánh Đoan tròn 11 tháng.
Hồi chưa lấy chồng, tôi tin chắc rằng mình sẽ có hai đứa con, một trai một gái và sẽ đặt tên chúng là Gia Tuệ và Gia Mẫn, lấy cảm hứng từ truyện... của Kim Dung. Nó cũng rất hợp gu với bé Gia Hân của thằng bạn thân. Tôi hình dung mình sẽ có một gia đình hạnh phúc và cứ mỗi tối sau giờ phim hoạt hình tôi sẽ gọi "Gia Tuệ, Gia Mẫn, ngồi vào bạn học bài nào!". Nghe thật trí tuệ và thông thái.
Khi tôi hí hửng thổ lộ điều đó với chồng tôi thì anh trố mắt: “Em giỡn chơi, đúng không? Ai lại đặt tên con kiểu kỳ cục vậy”. "Sao nghe giống tên Hồng Công quá vậy? Lại còn người Nam mình nữa, sẽ gọi thành Da Tệ, Da Mẫn cho mà coi. Tụi bạn nó rồi sẽ chọc nó thành Da Vịt, Da Gà!!! Không được đâu, em ơi!" :(
Tôi chắc là không hiếm người cũng từng tưởng tượng về cái tên của con mình, thậm chí văn vẻ hay ho hơn Gia Tuệ, Gia Mẫn của tôi nhiều. Nhưng cũng như tôi, cái tên của con bạn sau này hoàn toàn chẳng giống tưởng tượng ban đầu, thậm chí là cái tên mà bạn chưa từng nghĩ đến trước đó. Và đó là kết quả có được sau một cuộc sàng lọc có quy mô vĩ đại, đôi khi, sau một cuộc chiến không khoan nhượng.
Chồng tôi nghiên cứu Từ điển Hán Việt, các loại sách đặt tên con, tôi lục lọi danh sách tên cho bé trên mạng và in một danh sách dài dằng dặc, bà nội bé lục lọi lại tên ông bà tổ tiên họ hàng nội ngoại hai ba bên để phòng ngừa chuyện đặt trùng, ông ngoại mất ngủ hàng đêm để nhớ về các “vĩ nhân” trong lịch sử. Hai vợ chồng, mỗi người có một công thức khác nhau khi đặt tên. Chồng thì Họ + Quê quán + Tên vợ/chồng. Vợ thì nhất định không chịu lấy tên bố (mẹ) đặt tên cho con, "Em thấy (đặt như vậy) nghèo nàn từ ngữ sao đó! Mai mốt bạn nó gọi điện thoại đến nhà, không biết là gặp mẹ hay gặp con nữa!". Sau đó là đề nghị, chê bai, phản bác, hờn dỗi, giận dữ, trách cứ... Đôi khi, tôi không có cảm tình với cái tên mà chồng tôi tâm đắc, và ngược lại, anh ấy chê cái tên mà tôi chọn cho con thật thiếu nữ tính...
“Cuộc chiến” đó có thể kéo dài đến tận khi bé chào đời, và lắm lúc, khiến bạn phát điên lên được.
Và dù bạn có cố gắng trì hoãn đến đâu thì thời hạn cuối cùng phải có tên con là... một tháng sau khi bé ra đời. Đó là thời hạn bạn phải làm khai sinh cho bé. Đứa con gái của tôi được đặt tên vài ngày trước lễ đầy tháng. Cuối cùng thì chồng tôi cũng hài lòng với cái tên "phối kết hợp" của Họ cha + quê cha + Họ mẹ. Cái hay của Họ mẹ lúc này là nếu "chiết tự" sẽ bằng Họ cha + Tên mẹ. Quả là một cái tên đắc ý và càng làm khó dễ chồng tôi nếu anh muốn tìm được một cái tên hay như vậy cho (vài ba) đứa kế. :))
Bài viết cho Đỗ Khánh Đoan tròn 11 tháng.
Subscribe to:
Posts (Atom)
