Monday, 20 June 2016

Mùa hè rực rỡ (2016) - Hong Kong

Xô có mùa hè lớp Một rực rỡ nắng vàng vô cùng, chỉ tội Bố mẹ viêm màng túi và ê ẩm mình mẩy vì làm cu li quá sức.

Review một chút về tour Hong Kong trọn vẹn 4 ngày (dậy 3g sáng và đi ngủ 1g sáng):

- Nhìn: Hong Kong y như trong phim HK vậy đó, đông người và nhà cao tầng, ít cây xanh, sạch sẽ hơn mình nghĩ (đặc biệt là khoản WC). 
- Đi lại: tiện lợi, chịu khó mỏi chân chút.
- Ăn uống: đắt nhưng chưa để lại ấn tượng độc đáo lắm. Chuyện phát hiện chỗ ăn dimsum của dân địa phương (gần One Dimsum) thú vị, phục vụ dễ thương hơn hẳn Lin Heung Tea House (oái oăm là đi Lin Heung Tea House nhưng bị "ăn" mấy món trật lất, vô duyên!).
- Chơi: Disneyland thật sự rất đã. Thiên đường tuổi thơ nên biết 1 lần trở lên!

Nhìn chung người và đất Hong Kong cũng giống như Singapore, nguyên tắc, chăm chỉ, đàng hoàng. Hẹn bâng quơ khoảng 3-4 năm nữa được dắt ba má/mẹ "tái ngộ" xứ Cảng Thơm.

Thursday, 19 May 2016

Xô tròn 7 tuổi

1. Xô đã tròn 7 tuổi từ cách đây 1,5 tháng rồi. Ngày sinh nhật của mẹ và Xô cũng nho nhỏ thôi, có bánh kem có ăn uống. Thế rồi, cả nhà "ăn" sinh nhật to hơn bằng sáu ngày dọn vào resort mang tên Nhi đồng 2 ngay trung tâm Sài Gòn. Cả hai em ám ảnh với việc bị đánh thức cứ 4-6 tiếng một lần để lấy máu. Cả nhà tụ tập vui vẻ đánh bài Uno trong phòng, tối tối nghe nhạc và xem pháo hoa sáng. Rất đáng nhớ nhỉ?!!
2. Truyền thống đi miền Tây dịp 30-4 được ghi kỷ lục 2 năm liên tục (2012, 2015 và 2016). Là chuyến đi đầu tiên khá đông đủ, là chuyến đi tàu trên sông Tiền đầu tiên, là chuyến đi Đất Mũi bằng xe đầu tiên. Ước ao sao năm nào cũng có chuyến đi gia đình như vầy!
3. Xô kết thúc năm học lớp 1 nhẹ nhàng và vui vẻ với chuyến đi chơi Đầm Sen nước với các bạn. Là nước, là bơi lội nhắc nhớ kế hoạch học bơi của hai cha con nhà này đã "quá hạn" 1 năm :)
4. Bố mẹ lại "trốn con đi chơi" (à, về quê chứ!). Xô giận dỗi: "Bố mẹ đi chơi chứ có phải đi đám cưới đâu! Còn Tin thì: "Sao Bố đi đâu cũng dẫn Mẹ theo hết vậy ?!!"
Thôi mà, lâu lâu mới có một lần. Ta đừng nhắc chuyện này nữa nha!

Thursday, 10 March 2016

Kể tiếp chuyện hai chị em

1. Hai chị em sau một thời gian xưng hô Xô Tin rất thân thiết đã cùng nhau đi đến quyết định: chuyển hẳn sang chị - em. Ai vi phạm sẽ bị nhắc nhở và chấn chỉnh ngay.
2. Nhân chuyện xưng hô chị em, có một đoạn đối thoại trên bàn ăn:
- X: Thôi, bây giờ bố là mẹ đi. Mẹ là bố.
-T: Vậy thì chị là em, em là anh đi.
- X: Không được! Đẻ thêm đứa nữa đi thì Tin mới là anh!
- Bố: !!!
- Mẹ (như được mở lòng):  Được không Xô??! Con thấy sao? Hí hí.
3. Tin dạo gần đây rất nhõng nhẽo với mẹ. "Tin là yêu mẹ nhất!" "Tin thích bà với mẹ nhất. Vì bà với mẹ nhột!" . 
Mẹ thì không thích Tin nhõng nhẽo tí nào. Nhưng cứ nhìn đôi mắt cu cậu lém lỉnh, cái mỏ chu chu thì mẹ cũng đành chịu thua thôi.
Thôi, kệ nhõng nhẽo chút cũng không sao!

Thursday, 18 February 2016

Đi chơi đầu năm

1. Anh và em mở hàng 2016 bằng chuyến đi chơi ngắn ngày ở HN. HN tháng 1 lạnh, co ro trong áo ấm mà xì xụp phở Bát Đàn, cắn que kem Tràng Tiền, tay trong tay đi dạo Hồ Hoàn Kiếm... thật sung sướng nào bằng, cứ như được quay trở về thủa mới yêu nhau!
Ninh Bình có dê núi. Bát Tràng có chén lam. Cả hai nơi đều gặp được người quen, thật là hữu duyên! Quà HN còn có hai bó hoa lily Tây Tựu thật to thật thơm, chao ôi mát lòng người phương Nam lắm lắm!

2. Hành trình di sản miền Trung chỉ có 4 ngày nhưng thật hài lòng:
- Ăn, ở, đi lại vừa ý.
- Hai đứa nhóc đi bộ thật cừ, thật ngoan. Mẹ hài lòng lắm vì biết con mình cũng dẻo dai, và rồi sau này con sẽ đủ sức đi xa, xa hơn nữa.
- Chị Hai đã biết chăm em hơn, dỗ em ngủ trên gối ngon lành.
- Ba má xuýt xoa, rủ nhau chụp hình cho chỗ này chỗ kia, bởi, biết có cơ hội quay trở lại Động Thiên Đường nữa không. Nhiêu đó là đủ" lời" cho tụi con rồi!

Sunday, 3 January 2016

mylife coffee

Ở quán cà phê quen thuộc. Câu chuyện cuối năm 2015 và đầu năm 2016.
1. Cứ độ cuối năm là được gặp các bạn "phương xa" về. Mình rất mong đợi những buổi hội ngộ này, vì nó đánh dấu đã hết một năm và mong mỏi được nghe các bạn kể vài chuyện "đột phá".
Năm nay điều mong mỏi ấy vẫn chưa đến. Chúng mình đã đủ chín chắn để kết luận rằng: "Tình yêu không biết khi nào đến nhưng hạnh phúc là một lựa chọn." Và các bạn chọn hạnh phúc là được tự tại, tự lực cánh sinh và yêu bản thân nhất có thể.
2. Đầu năm ngồi quán cofee để tự vấn về mylife đã như thế nào trong năm 2015. Vài điểm nổi bật (nghĩ đến đầu tiên):
- Làm ăn khá. Nhẹ đòn cân đáng kể. Đã có thể nghĩ đến "đòn" khác;
- Làm được vài chuyến đi đáng nhớ: cực Nam, quê ngoại - với cả gia đình lớn, "thị trấn mù sương"
- Xô bước vào lớp học đầu tiên, nhẹ nhàng, thoải mái.
3. Kế hoạch 2016:
- "Quẳng gánh này, ta bày gánh khác"
- Ba mẹ hai bên được chuyến đi chơi "ngon lành"
- Coi bói đầu năm: sự nghiệp năm nay tốt. Chuyển mình chăng?

Saturday, 26 December 2015

Nhân dịp Noel

1. Xô và Tin được học vẽ và làm đồ trang trí Noel rất vui. Tin đi học được cô khen ngoan nhưng về nhà quậy qtqđ :)
2. Noel năm nay mẹ bày đặt mua quà tặng Xô Tin nữa. Mẹ mua về tặng ngay, không qua bước trung gian gói ghém hay nhờ vả ông già Noel mang vào lớp (Bố không "ưng" cách ấy!). Quà cho Xô là một quyển truyện Sofia bằng tiếng Anh (của cô V. tặng) và một cái đồng hồ để bàn hình mèo Kitty be bé hồng hồng rất xinh. Quà của Tin là một chiếc kính lúp nhỏ và chiếc xe bus vàng xanh bắt mắt.
Xô rất háo hức với cái đồng hồ, ngày đầu tiên cô nàng đòi bố chỉ cách xem giờ, cài báo thức... Ngày thứ hai lại có chuyện: mẹ không tài nào ngủ được với tiếng tíc tắc tíc tắc đều đều của cái đồng hồ. Mẹ đành phải đem nó xuống nhà, rồi sáng hôm sau Xô khóc than ầm ĩ vì không có cái đồng hồ trong phòng ...>> tự mình làm khổ mình, mẹ A ơi!
3. Noel này bố định chở nhà đi chơi mấy lần nhưng không thành công. Cả nhà ở nhà nghe nhạc, coi phim cho nó lành.
Mình có cảm giác thời gian trôi qua thật rõ ràng, rành mạch. Mọi việc cứ như một quyển sổ agenda lật mở từng tháng, từng tháng... rồi để những ngày cuối năm thật bồi hồi, lưu luyến.
4. Tròn 10 năm mở blog này (22/12/2006). Thật không thể tin nổi!!!

Sunday, 29 November 2015

29.11

Để ý tháng 10, tháng 11 năm nào cũng vậy, không biết vì lý do gì mà bận quá trời quá đất. Luôn chân luôn tay mà đầu óc cũng chẳng thanh thản, "deadline" đè tới tấp.
Chiều nay trong lúc xếp hành chờ tính tiền ở siêu thị, nghe vu vơ nhạc xuân đâu đó mà thấy chạnh lòng và thèm cái cảm giác bình yên của ngày cuối - đầu năm.
Than vậy thôi.
Ráng lên.