Monday, 30 April 2018

Been there, done that.

Sau một thời gian hứa hẹn, ta cũng đã hoàn thành ước nguyện đưa ba má đi Bắc một chuyến và leo đến đỉnh Fansipan 3.143 m. Yeahhh! So great!





Mình thích thì mình đi thôi! Time can't wait!

Sunday, 8 April 2018

Gửi con gái yêu,


Năm nay con gái đã đi được nửa con đường đến người-trưởng-thành.
Và bố mẹ thì vượt qua cái dốc bên kia của cuộc đời. Haizz.

Hai mẹ con tự thưởng nhau vé đi xem ballet "Cinderella". Lần đầu làm chuyện ấy. Con gái sung sướng được vào một rạp hát (opera house) hoành tráng. Nàng dõi theo từng động tác của diễn viên. Sau bộ phim Ballerina, nàng nuôi ước muốn trở thành một vũ công ballet xinh đẹp. Không biết xem xong vở ballet này, ước muốn kia có còn hay không? Vì bản thân mẹ cảm thấy làm nghệ thuật hy sinh và khổ luyện nhiều quá nhưng sự bù đắp hình như chưa tương xứng, ít nhất là ở VN. Nhưng đây cũng là cơ hội để con biết rằng, không có nghề nghiệp gì là dễ dàng, và người ta phải lao động rất vất vả trong hàng chục năm liền để có 2 giờ diễn tỏa sáng trên sân khấu.


Và mẹ, ở tuổi 36, cũng có những lúc mệt mỏi, không phải lúc nào cũng mềm mỏng dịu dàng như đối với cô gái 1-2 tuổi. Mẹ nghiêm khắc bắt con phải dọn thức ăn làm rơi, buộc con làm việc nhà, bớt mè nheo, làm việc -cần-phải-làm cho dù con không thích.
 
Con gái ơi, con chín tuổi, và con đang lớn. Mẹ phải để con biết rằng "cuộc sống không dễ dàng", và người xung quanh con không phải lúc nào cũng "dễ thương" chiều chuộng con. C'est la vie!
Nhưng gia đình luôn ở bên. Hãy sống tử tế, đường hoàng con nhé!

Yêu con rất nhiều,
Mẹ.


Wednesday, 7 March 2018

Sống biết ơn

Tuần rồi mình có dịp cùng anh ấy đi coi "Walk with me" ở rạp. Nói chung mình cũng chẳng bảo được là phim có hay hay không, lẽ vì phim ấy không phải để đánh giá hay/dở, mà mình xem bởi mình muốn biết mọi người ở Làng Mai làm gì, sống như thế nào thôi.
Phim có những trích dẫn từ "Nẻo về của ý", nhiều người rất tâm đắc.
Phim có những khuôn hình Thầy khỏe mạnh, thần thái.
Và phim có những đoạn làm mình rất xúc động đến rơi lệ,... mặc dù đoạn ấy được quay không nhằm mục đích như thế.
Chẳng hạn đoạn phim người ta xuống tóc. Mình khóc vì nghĩ nếu người đó là con của mình.
Đoạn một sư thầy về thăm nhà và đọc lại kế hoạch cuộc đời mình đã ghi cách đây mấy mươi năm, không có thực tế nào diễn ra như kế hoạch (vào Ivy League, lương cao, vợ đẹp, con xinh... làm bố mẹ "super proud" vs. cuộc sống cực kỳ nghèo nàn về vật chất, độc thân) nhưng cảm thấy rất hạnh phúc. Mình lại khóc, mình ép con mình đi học thật sang cho giống người ta, nó có cảm thấy hạnh phúc không?
Đoạn sư cô về thăm bố ở viện dưỡng lão. Mình cảm thấy chua xót quá.
...
"Hít vào và cảm thấy biết ơn. Thở ra hạnh phúc, tràn đầy lòng biết ơn"
Mình cố gắng làm giàu thì cũng chẳng thể nào cảm thấy hạnh phúc. Mình cố gắng xinh đẹp thì cũng chẳng cảm thấy hạnh phúc hơn.
Mà mình nghĩ cảm giác Hạnh phúc bắt đầu từ lòng Biết Ơn. Nếu còn cảm thấy biết ơn trước những điều mà cuộc sống này mang lại thì đó chính là Hạnh phúc thật sự!
Đơn giản là Hạnh phúc trong từng hơi thở.

Monday, 12 February 2018

Chàng trai vạn câu hỏi "Tại sao?"

Chàng trai năm nay cao chắc 105 cm và nặng 17 kg.
Do chàng trai ấy nói nhiều quá nên không lớn nổi. Ngồi vào bàn ăn, nói. Đi tắm, nói. Đi xe, nói. Leo lên giường ngủ, nói.
Chàng ấy nói tập trung vào các đề tài sau:
- Vũ trụ và các con tàu không gian;
- Máy bay thương mại và máy bay chiến đấu;
- Các loại xe hơi;
- Cadillac;
- Lego.
Dạo này anh chàng phát cuồng với Cadillac, ra đường chỉ "tia" loại xe này thôi. Một ngày "vô cùng hạnh phúc" của chàng ấy là bắt gặp một chiếc Cadillac trên đường. Chàng la hét, hí hửng sung sướng làm bố mẹ cũng vui lây.
Chàng cũng có ưu điểm là biết làm toán "vượt cấp". Bố thường ra đề cho chàng vài bài toán mẹo để chàng bớt nói huyên thuyên và vào giấc ngủ nhanh hơn.
Năm nay, chàng lên 6 và chuẩn bị vào lớp 1. Thời gian trôi nhanh, mẹ chàng lúc nào cũng muốn được tận hưởng quãng thời gian bên chàng, trước khi ... có cô nàng nào đó cướp mất! Hehe