Friday, 10 September 2010
Nhảy nhót
Clip do Ba quay.
Mẹ viết lời bình ngày 20/9/2010
---------------
Hôm nay Xô đã qua tháng thứ 17. Xô có rất nhiều thay đổi mà mẹ có cảm giác như mình có một "con" (Thánh) Gióng trong nhà.:D Xô mọc liền hai cái răng nhai (hàm trên và hàm dưới) và còn nhú thêm 2 chân răng bên trái y như vậy. Cân nặng tăng thêm vài trăm gram, gần 12 ký rồi. Không trách vì sao các bà mẹ khác cứ ép con mình ăn cho béo, nhìn cánh tay tròn mũm, múp míp mà muốn cắn. :)
Clip trên là điệu nhảy "cánh gà" của Xô, hai tay đánh lên đánh xuống, chân nhún nhảy nhịp nhàng. Xô rất rất hiếu động, chạy nhảy cả ngày không biết mỏi mệt. Xô phải xài bằng hết năng lượng của mình, như pin đtdđ, cho cạn rồi mới ngủ để nạp đầy. Có khi Xô chạy lăng quăng cho đến khi ba mẹ chóng mặt lăn ra ngủ trước Xô. Nửa đêm thức dậy, người trên bờ, kẻ nằm dưới ruộng, mất trật tự vô cùng.
Xô còn là nhóc con lý sự, bắt chước rất nhanh và là đối tượng "nguy hiểm" cho ba mẹ. Hễ bị ai lớn tiếng, phát vào mông là Xô... đi ra (suy nghĩ, suy nghĩ) rồi vòng vào... to tiếng, đánh trả. Bởi vậy, ba mẹ phải dằn lòng và nhớ đừng "manh động" khi Xô làm điều gì sai.
Xô gọi nhiều nhất là tiếng "Mẹ". Ngủ cũng mẹ (kêu cho an tâm), xi tè, xi ị cũng mẹ, buồn miệng cũng bâng quơ "mẹ". Xô kêu mẹ cũng nhiều ngang ngửa gọi "ba". "Xô con của ai?" "Ba", "Ai hư?" "Ba"!!!
Không có gì xóa tan mệt mỏi cả ngày hiệu quả bằng nụ cười của con. Không có gì đem lại yên bình hơn ngắm con ngủ, nhóc ạ!
Saturday, 21 August 2010
Kỷ vật
… dĩ nhiên là kỷ vật về Xô.
Kỷ vật đầu tiên về Xô chắc chắn phải là cái que thử thai 2 vạch báo tin bố mẹ biết sự hiện diện của Xô. Thỉnh thoảng mẹ vẫn lấy ra ngắm nghía (dĩ nhiên là đã được lau chùi sạch sẽ).
Mấy tuần trước mẹ dọn quần áo của Xô, một phần là dọn tủ, một phần là xem cái nào còn dùng được thì sẻ chia với cọp con của cô Tư. Mẹ không mua nhiều quần áo cho Xô, dù Xô là con gái, tranh thủ tái dụng của Sóc Nâu, Nhím, cháu cô A. và đồ được tặng.
Thứ Xô có nhiều nhất là tã: tã tam giác và tã dán. Kế đến là bao tay, bao chân. Áo được yêu thích nhất là áo Pampers, vì Xô mặc áo này “cool” nhất, đến nỗi bà ngoại còn gọi Xô là cô gái Pampers dù nhìn vào 99,9% người được hỏi sẽ nói Xô là con trai. :) Xô còn 2 cái áo body được tặng rất xinh. Anh cọp có thể mặc lại được. Được tặng váy nhưng Xô chưa từng mặc. Nhìn lùn. :)

Là mẹ, mẹ lại thích mấy cái áo bám bợn trăng trắng ở cổ, đưa lên ngửi có khi còn vương mùi sữa. Có áo đen thui ở phía trước, thương thương do thuốc bị ọc ra dính vào. Áo Pampers thân ngắn, cổ nhỏ hơn đầu Xô, nên sau một thời gian mặc lòi rốn, cổ sờn rách. Nón hơi rộng, che lấp mắt con, nhìn vui vui. Bao tay hay lấm lem do thói quen ngậm tay của con. Bao chân hơi giãn ở cổ chân, mang vào lại tụt ra, nhất là khi con hay đạp, cứ 2 phút lại phải canh mang lại.

Một ít quần áo cũ tặng anh cọp, mong anh cọp cũng hưởng vía ngoan, khỏe như em Xô.:)
Kỷ vật đầu tiên về Xô chắc chắn phải là cái que thử thai 2 vạch báo tin bố mẹ biết sự hiện diện của Xô. Thỉnh thoảng mẹ vẫn lấy ra ngắm nghía (dĩ nhiên là đã được lau chùi sạch sẽ).
Mấy tuần trước mẹ dọn quần áo của Xô, một phần là dọn tủ, một phần là xem cái nào còn dùng được thì sẻ chia với cọp con của cô Tư. Mẹ không mua nhiều quần áo cho Xô, dù Xô là con gái, tranh thủ tái dụng của Sóc Nâu, Nhím, cháu cô A. và đồ được tặng.
Thứ Xô có nhiều nhất là tã: tã tam giác và tã dán. Kế đến là bao tay, bao chân. Áo được yêu thích nhất là áo Pampers, vì Xô mặc áo này “cool” nhất, đến nỗi bà ngoại còn gọi Xô là cô gái Pampers dù nhìn vào 99,9% người được hỏi sẽ nói Xô là con trai. :) Xô còn 2 cái áo body được tặng rất xinh. Anh cọp có thể mặc lại được. Được tặng váy nhưng Xô chưa từng mặc. Nhìn lùn. :)
Là mẹ, mẹ lại thích mấy cái áo bám bợn trăng trắng ở cổ, đưa lên ngửi có khi còn vương mùi sữa. Có áo đen thui ở phía trước, thương thương do thuốc bị ọc ra dính vào. Áo Pampers thân ngắn, cổ nhỏ hơn đầu Xô, nên sau một thời gian mặc lòi rốn, cổ sờn rách. Nón hơi rộng, che lấp mắt con, nhìn vui vui. Bao tay hay lấm lem do thói quen ngậm tay của con. Bao chân hơi giãn ở cổ chân, mang vào lại tụt ra, nhất là khi con hay đạp, cứ 2 phút lại phải canh mang lại.
Một ít quần áo cũ tặng anh cọp, mong anh cọp cũng hưởng vía ngoan, khỏe như em Xô.:)
Saturday, 31 July 2010
Ra dáng
16 tháng, Xô đã ra dáng con gái: tóc dài và điệu.

Hồi này, Xô nói nhiều lắm, ngoài biệt ngữ của mình Xô đã chịu khó tiếp thu thêm tiếng Việt. Xô chưa nhận ra chữ cái nhưng thích đọc sách. Sách là bạn Xô, cũng như Pooh và Mickey.

Yêu cả gratiffi

Búng ngón tay

Nhà mình hôm nay đã sắp xếp lại vài thứ. Mẹ cũng vậy. Vừa qua một chặng đường vòng. Phải cố lên thôi.
Hồi này, Xô nói nhiều lắm, ngoài biệt ngữ của mình Xô đã chịu khó tiếp thu thêm tiếng Việt. Xô chưa nhận ra chữ cái nhưng thích đọc sách. Sách là bạn Xô, cũng như Pooh và Mickey.
Yêu cả gratiffi
Búng ngón tay
Nhà mình hôm nay đã sắp xếp lại vài thứ. Mẹ cũng vậy. Vừa qua một chặng đường vòng. Phải cố lên thôi.
Saturday, 17 July 2010
Tối thứ bảy
Cả tuần nay Xô bệnh, "nhiễm trùng da" mà dân gian gọi là ghẻ. Ghê ghê. Mà lạ ghẻ chỉ mọc trên đầu, trước trán một ít, tập trung ở sau ót. Thế nên mấy hôm đầu tội bé con lắm, ngủ toàn ngủ sấp, ngửa ra bú cũng đau. Nhìn rất thương.
Bố lại đi công tác. Buổi tối không có bố, hai mẹ con ra trước ban công chơi. Tối nay bão vào ngoài kia, còn ở đây trời rất mát, yên tĩnh và dịu dàng. Rồi hai mẹ con lại nhảy với nhau, đọc truyện đến díp mắt lại.
Thơm
Bé thơm mùi sữa mẹ
Cây thơm mùi quả hoa
Sách thơm mùi giấy mực
Xe thơm mùi đường xa
Chuồn chuồn
Chiếc máy bay bé tẹo
Nhìn kỹ thật đáng yêu!
Cánh mỏng hơn cả lụa
Bay không một tiếng kêu
Máy bay này mình xanh
Máy bay kia mình đỏ
Bay thấp rồi bay cao
Sân bay: một lá lúa!
-Phạm Hổ-
Bố lại đi công tác. Buổi tối không có bố, hai mẹ con ra trước ban công chơi. Tối nay bão vào ngoài kia, còn ở đây trời rất mát, yên tĩnh và dịu dàng. Rồi hai mẹ con lại nhảy với nhau, đọc truyện đến díp mắt lại.
Thơm
Bé thơm mùi sữa mẹ
Cây thơm mùi quả hoa
Sách thơm mùi giấy mực
Xe thơm mùi đường xa
Chuồn chuồn
Chiếc máy bay bé tẹo
Nhìn kỹ thật đáng yêu!
Cánh mỏng hơn cả lụa
Bay không một tiếng kêu
Máy bay này mình xanh
Máy bay kia mình đỏ
Bay thấp rồi bay cao
Sân bay: một lá lúa!
-Phạm Hổ-
Tuesday, 6 July 2010
15 tháng 4 ngày.
Con tuổi nghé
Nhỏ như chim sâu
Nhanh như sóc
Con nhón chân như một con thiên nga
lạch bạch như một con vịt
giỡn như cún con
nhai ngồm ngoàm như heo con
học nói như một con vẹt
Đôi khi, con gầm lên như hổ con.
Con cuộn vào lòng mẹ như con mèo
Con ngủ cựa cựa lưng như con gấu
Con cười như mặt trời tỏa nắng.
Mắt con long lanh...
Con là thiên thần của ba mẹ.
Nhỏ như chim sâu
Nhanh như sóc
Con nhón chân như một con thiên nga
lạch bạch như một con vịt
giỡn như cún con
nhai ngồm ngoàm như heo con
học nói như một con vẹt
Đôi khi, con gầm lên như hổ con.
Con cuộn vào lòng mẹ như con mèo
Con ngủ cựa cựa lưng như con gấu
Con cười như mặt trời tỏa nắng.
Mắt con long lanh...
Con là thiên thần của ba mẹ.
Friday, 18 June 2010
Xa con
Đêm nay không phải là đêm đầu tiên ba xa con gái yêu, nhưng đêm nay thật khác! Cũng mới tuần trước đây chứ mấy, Ba đi An Giang và cũng xa con 2 ngày, hoặc xa hơn, tháng trước, đi Nha Trang 11 ngày, nói nhớ con vậy chứ hỏng nhiều như hôm nay, tối nay về nhà không thấy con gái, lại thấy nhớ, nhớ con nhiều vô cùng.
Cái nhớ đầu tiên là khi Ba về tới nhà không thấy có con ra đứng lan can nhìn xuống chỉ trỏ Ba rồi cười khúc khích. Lần nào cũng vậy, nhìn thấy Ba ở lan can thì cười, rồi chạy ra cầu thang để nhìn xuống như thể chờ Ba lên thế mà khi Ba lên tới nơi thì vừa cười khúc khích vừa dậm chân, vừa bước lùi như muốn trốn khỏi sự “truy bắt” của Ba. Ba lên phòng thay đồ thì đi theo lên cầu thang, chạy vào phòng rồi lăn ình ra nệm, xong thì thể nào con cũng kéo Ba vào một cuộc chọc giỡn tưng bừng, chỉ cần vài cái dậm chân, làm trò, hù là con cười khặc khặc. Con cười nhiều nhất có lẽ là khi Ba hun rúc rúc vào bụng con hoặc lưng con. Ba sơ hở là con chọc ngón tay vào rún (rốn) Ba làm Ba vừa đau vừa nhột. Ba la lên rồi cười lớn mỗi lần con chọc ngón tay vào rún nên con lại cố muốn chọc nhiều hơn.
Cái nhớ thứ 2 là nguyên nhân Ba viết bài này là khi Ba mở máy lên, ngồi làm việc mà không có con cứ chui vào trong người Ba đòi leo lên cho bằng được cái ghế Ba đang ngồi nên Ba chẳng làm được việc gì nữa cả. Đêm nào cũng thế. Đêm nay Ba thoát khỏi sự quấy rầy của con Ba lại thấy buồn.
Là con gái, mới mười bốn tháng tuổi vậy mà con đi đứng chạy nhảy như sáo, không có ghế bàn nào con không leo lên. Mà cũng phải thôi, con biết đi bước đầu tiên từ lúc mới 9 tháng rưỡi mà. Cái vụ 9 tháng rưỡi biết đi của con là niềm tự hào lớn của Ba, đi đâu Ba cũng khoe, ai hỏi về con Ba cũng nói. Có lẽ hiếm có đứa trẻ nào trong tháng thứ 14 mà biết xuống cầu thang như con. Mà con người ta xuống cầu thang thì quay lưng đi lùi chứ con thì cứ thẳng mặt tiến xuống. Từng bước, từng bước con vin tường đi xuống như người lớn. Còn lên cầu thang thì khỏi phải nói rồi, chắc không chậm hơn người lớn Bao nhiêu đâu.
Con biết đi sớm, biết quậy sớm nên cái sự quậy phá của con đã trở thành một phần cuộc sống của Ba. Mai Ba lại đi An Giang, rồi sau này chắc Ba cũng sẽ có nhiều chuyến đi khác, nhưng cái cảm giác xa con như hôm nay không biết Bao giờ Ba lại có lần nữa.
Thương con gái của Ba.
Cái nhớ đầu tiên là khi Ba về tới nhà không thấy có con ra đứng lan can nhìn xuống chỉ trỏ Ba rồi cười khúc khích. Lần nào cũng vậy, nhìn thấy Ba ở lan can thì cười, rồi chạy ra cầu thang để nhìn xuống như thể chờ Ba lên thế mà khi Ba lên tới nơi thì vừa cười khúc khích vừa dậm chân, vừa bước lùi như muốn trốn khỏi sự “truy bắt” của Ba. Ba lên phòng thay đồ thì đi theo lên cầu thang, chạy vào phòng rồi lăn ình ra nệm, xong thì thể nào con cũng kéo Ba vào một cuộc chọc giỡn tưng bừng, chỉ cần vài cái dậm chân, làm trò, hù là con cười khặc khặc. Con cười nhiều nhất có lẽ là khi Ba hun rúc rúc vào bụng con hoặc lưng con. Ba sơ hở là con chọc ngón tay vào rún (rốn) Ba làm Ba vừa đau vừa nhột. Ba la lên rồi cười lớn mỗi lần con chọc ngón tay vào rún nên con lại cố muốn chọc nhiều hơn.
Cái nhớ thứ 2 là nguyên nhân Ba viết bài này là khi Ba mở máy lên, ngồi làm việc mà không có con cứ chui vào trong người Ba đòi leo lên cho bằng được cái ghế Ba đang ngồi nên Ba chẳng làm được việc gì nữa cả. Đêm nào cũng thế. Đêm nay Ba thoát khỏi sự quấy rầy của con Ba lại thấy buồn.
Là con gái, mới mười bốn tháng tuổi vậy mà con đi đứng chạy nhảy như sáo, không có ghế bàn nào con không leo lên. Mà cũng phải thôi, con biết đi bước đầu tiên từ lúc mới 9 tháng rưỡi mà. Cái vụ 9 tháng rưỡi biết đi của con là niềm tự hào lớn của Ba, đi đâu Ba cũng khoe, ai hỏi về con Ba cũng nói. Có lẽ hiếm có đứa trẻ nào trong tháng thứ 14 mà biết xuống cầu thang như con. Mà con người ta xuống cầu thang thì quay lưng đi lùi chứ con thì cứ thẳng mặt tiến xuống. Từng bước, từng bước con vin tường đi xuống như người lớn. Còn lên cầu thang thì khỏi phải nói rồi, chắc không chậm hơn người lớn Bao nhiêu đâu.
Con biết đi sớm, biết quậy sớm nên cái sự quậy phá của con đã trở thành một phần cuộc sống của Ba. Mai Ba lại đi An Giang, rồi sau này chắc Ba cũng sẽ có nhiều chuyến đi khác, nhưng cái cảm giác xa con như hôm nay không biết Bao giờ Ba lại có lần nữa.
Thương con gái của Ba.
Sunday, 16 May 2010
A lô, Xô đây!
Dạo này mẹ Xô nhận được nhiều quan tâm: Xô thế nào rồi? Biết đi chưa? Leo cầu thang chưa? ngoan không? biết làm gì rồi?... Xin thưa, Xô đã biết chạy, tự đi xuống cầu thang (không hề bò ngược xuống), ngoan, làm nhiều trò. Xô đáng yêu ngoài-sức-tưởng-tượng của ba mẹ ^_^
Xô ra dáng con gái rồi nè!

Mẹ rất muốn viết nhiều về Xô, mẹ vẫn làm thế. Chỉ có điều bài mẹ viết vẫn nằm im lìm trong mục "drafts", kế hoạch vẫn còn ở trong đầu. Hôm nay, mẹ quyết tâm thổ lộ.:D
Xô: 13 tháng 3 tuần cân nặng 9,7 ký, cao 76 cm. Xô chuẩn không cần chỉnh. Nhiều người thắc mắc sao không ép Xô ăn. Ba vẫn đùa: nuôi con chứ có phải nuôi heo (!). Còn mẹ nghĩ, chắc không ai sẽ nỡ lòng bóp miệng con nhét thức ăn vào mồm nếu nhìn thấy cảnh nhóc cầm muỗng, nghiêng đầu đút muỗng vào miệng (50% thức ăn sẽ rớt ra ngoài) và tém lưỡi :D
Một điểm đáng khen khác là Xô đã bớt xé sách. Đến kệ lấy sách, đưa cho ba mẹ và ngồi vào lòng chờ đến câu "ạ!" cuối câu chuyện. Mẹ bảo gì, Xô làm theo. Mẹ hỏi chuyện, Xô biết trả lời (Nhưng mẹ không hiểu!) Mẹ mở nhạc, Xô lắc đầu như tín đồ nhạc rock. Ba gọi điện, Xô a lô không ngớt.

Dạo này rất khó chụp hình Xô vì Xô hay giành máy ảnh của ba. Thấy ai giơ máy lên là Xô nhào tới "Cho con coi hình với!"

Sắp bổ sung thêm 2 cái răng (to như cái thớt) ở hàm trên. Đây là 4 cái răng cửa hồi gần 1 tuổi.
Xô ra dáng con gái rồi nè!
Mẹ rất muốn viết nhiều về Xô, mẹ vẫn làm thế. Chỉ có điều bài mẹ viết vẫn nằm im lìm trong mục "drafts", kế hoạch vẫn còn ở trong đầu. Hôm nay, mẹ quyết tâm thổ lộ.:D
Xô: 13 tháng 3 tuần cân nặng 9,7 ký, cao 76 cm. Xô chuẩn không cần chỉnh. Nhiều người thắc mắc sao không ép Xô ăn. Ba vẫn đùa: nuôi con chứ có phải nuôi heo (!). Còn mẹ nghĩ, chắc không ai sẽ nỡ lòng bóp miệng con nhét thức ăn vào mồm nếu nhìn thấy cảnh nhóc cầm muỗng, nghiêng đầu đút muỗng vào miệng (50% thức ăn sẽ rớt ra ngoài) và tém lưỡi :D
Một điểm đáng khen khác là Xô đã bớt xé sách. Đến kệ lấy sách, đưa cho ba mẹ và ngồi vào lòng chờ đến câu "ạ!" cuối câu chuyện. Mẹ bảo gì, Xô làm theo. Mẹ hỏi chuyện, Xô biết trả lời (Nhưng mẹ không hiểu!) Mẹ mở nhạc, Xô lắc đầu như tín đồ nhạc rock. Ba gọi điện, Xô a lô không ngớt.
Dạo này rất khó chụp hình Xô vì Xô hay giành máy ảnh của ba. Thấy ai giơ máy lên là Xô nhào tới "Cho con coi hình với!"
Sắp bổ sung thêm 2 cái răng (to như cái thớt) ở hàm trên. Đây là 4 cái răng cửa hồi gần 1 tuổi.
Subscribe to:
Posts (Atom)
